Lần Trở Lại Không Báo Trước
Nhiều năm sau khi rời quân ngũ, bác Phan Văn Ninh có dịp quay lại chiến trường cũ bên biên giới Tây Nam. Không quân phục, không quân hàm, chỉ là một người lính cũ. Cuộc trở lại ấy lặng lẽ, nhưng để lại trong bác nhiều xúc cảm nhất. Bác nói, đó là lần “chào nhau lần cuối” với một thời hoa lửa.
Đầu những năm 2000, bác có dịp trở lại vùng biên giới nơi từng đóng quân. Rừng đã thưa hơn. Đường đất ngày xưa nay đã có xe chạy. Những hố bom mờ dần trong cỏ dại.
Bác đứng rất lâu ở một bãi đất trống, nơi trước kia là chốt cũ của trung đội.
“Chỗ này,” bác chỉ tay, “tôi từng nằm võng sốt mê man. Còn kia là nơi thằng Thành hy sinh.”
Không còn bia mộ. Không còn dấu vết. Chỉ còn trí nhớ của một người sống sót.
Bác thắp nén nhang, cắm xuống đất. Không ai chứng kiến, không ai ghi nhận.
“Tôi quay lại,” bác nói khẽ, “chỉ để nói với anh em rằng: chúng ta đã không sống uổng.”
Rời đi, bác không ngoái đầu lại. Với bác, ký ức ấy đã đủ đầy.



