LẦN TRỐN TRẠM CỦA NGƯỜI THƯƠNG BINH THÀNH CỔ
LẦN TRỐN TRẠM CỦA NGƯỜI THƯƠNG BINH THÀNH CỔ
Nhân chứng kể lại: Bác Trịnh Đình Toàn (Cựu chiến binh Trung đoàn 95, Sư đoàn 325)
"Trong trận chiến 81 ngày đêm bảo vệ Thành cổ Quảng Trị, tôi bị một mảnh pháo phạt ngang bắp chân, vết thương nhiễm trùng sâu làm tôi sốt li bì, được anh em cáng về tuyến sau điều trị tại một trạm quân y dã chiến bên bờ sông Thạch Hãn. Nằm trên chiếc giường tre dưới giao thông hào, tai nghe tiếng súng đạn gầm vang từ hướng thành cổ, lòng tôi như lửa đốt.
Biết tin tiểu đội của mình vừa hy sinh mất hai đồng chí, quân số bám chốt đang thiếu trầm trọng, tôi quyết định 'trốn trạm'. Đêm đó, lợi dụng lúc các y bác sĩ đang bận rộn cấp cứu cho một ca thương binh nặng vừa đưa về, tôi lén tụt xuống giường, dùng một cành cây khô làm gậy chống, tập tễnh bò ra khỏi hang quân y. Vết thương ở chân đau nhói, máu thấm đỏ cả lớp băng gạc trắng nhưng tôi không màng.
Tôi men theo triền bờ sông, bò suốt hai tiếng đồng hồ dưới làn mưa pháo để tìm đường trở lại trận địa. Khi tôi vác khẩu AK lết vào đến ngách hào của đơn vị, đồng chí tiểu đội trưởng nhìn thấy tôi thì sửng sốt rồi ôm chầm lấy tôi chửi đổng: 'Thằng điên này! Ai cho mày vác cái chân què về đây hả?'. Nhưng tôi thấy khóe mắt anh đỏ hoe.
Tôi ngồi phịch xuống thành hào, lau mồ hôi trộn lẫn bụi đất trên mặt, cười bảo: 'Em về chiến đấu với anh em, nằm ở trạm y tế sốt ruột không chịu nổi'. Lần trốn trạm thời hoa lửa ấy của tôi tuy vi phạm kỷ luật quân y, nhưng đó là tiếng gọi từ trái tim của người lính, thà chết cùng đồng đội trên mâm pháo chứ không chịu đứng ngoài cuộc chiến."



