Cựu chiến binh

“Lặng im giữa dòng kênh Dương Văn Dương”

“Lặng im giữa dòng kênh Dương Văn Dương”

Lai Châu13/02/2026Chi đoàn Ban Quản lý Khu kinh tế tỉnh Lai Châu (Chi đoàn Ban Quản lý Khu kinh tế tỉnh Lai Châu)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

“Lặng im giữa dòng kênh Dương Văn Dương”

Tôi là Nguyễn Duy Nhiệm, người lính C19 – Trung đoàn 3 – Sư đoàn 9. Những năm chiến đấu ở Đồng Tháp Mười, chúng tôi quen với bưng biền, với nước ngập tới ngực, với những con kênh dài hun hút cắt ngang đồng lau sậy. Nhưng nếu hỏi tôi nhớ nhất điều gì, thì đó là một lần vượt kênh Dương Văn Dương trong một đêm trăng mờ.

Hôm ấy đơn vị nhận lệnh cơ động gấp sang bên kia kênh để kịp phối hợp với mũi bạn. Kênh Dương Văn Dương rộng, nước chảy lững lờ nhưng trống trải, hai bên là đồng nước mênh mông. Ban ngày thì tuyệt đối không thể qua vì máy bay trinh sát lượn suốt. Đêm xuống, chúng tôi mới men theo bờ, chuẩn bị vượt.

Mỗi người buộc súng lên cao, bọc lại bằng nilon cho khỏi ướt. Ba lô cột chặt sau lưng. Tôi là lính trẻ nhưng cũng đã vài lần vượt kênh, vậy mà vẫn thấy tim đập mạnh khi bước xuống nước. Nước lạnh ngấm dần, bùn lún dưới chân. Chúng tôi lội thành hàng, giữ khoảng cách, chỉ nghe tiếng thở khẽ và tiếng nước khua rất nhỏ.

Ra đến giữa dòng thì bất ngờ nghe tiếng động cơ quen thuộc từ xa. Một chiếc máy bay trinh sát đang quần vòng. Trong tích tắc, người chỉ huy khẽ ra hiệu: “Đứng im!”. Tất cả chúng tôi lập tức dừng lại giữa dòng nước. Ai cao thì đứng, ai thấp phải nhón chân. Nhưng ánh trăng mờ có thể phản chiếu bóng người trên mặt nước, rất dễ lộ.

Thế là chúng tôi đồng loạt hạ thấp mình xuống. Tôi ngồi chìm hẳn, nước ngập đến cổ, chỉ chừa phần mặt nhô lên để thở. Hai tay ghì chặt khẩu súng nổi lềnh bềnh trước mặt. Bùn dưới chân mềm oặt, chỉ cần cử động mạnh là sóng lan ra ngay. Không ai dám nói một lời. Ngay cả tiếng thở cũng phải nén lại.

Máy bay lượn vòng trên đầu, tiếng động cơ xé toạc không gian tĩnh mịch. Tôi nghe rõ cả nhịp tim mình đập trong lồng ngực. Lúc ấy, tôi mới mười tám tuổi, giữa đồng nước bao la, chỉ một ánh đèn rọi xuống là cả tổ có thể bị phát hiện. Nỗi sợ có, nhưng lạ lắm, nó không làm tôi run. Tôi chỉ nghĩ: nếu bị lộ, phải giữ được súng, giữ được đội hình.Chiếc máy bay quần thêm một vòng rồi xa dần. Nhưng chúng tôi vẫn không nhúc nhích. Chờ thêm vài phút thật dài, khi chắc chắn an toàn, người chỉ huy mới khẽ ra hiệu tiếp tục. Chúng tôi lặng lẽ đứng lên, nước chảy ròng ròng khỏi áo quần, rồi từng bước vượt nốt quãng còn lại. Lên tới bờ bên kia, ai nấy ướt như chuột lột nhưng không ai kêu ca. Chúng tôi kiểm tra lại vũ khí, lau khô nòng súng, rồi nhanh chóng tản vào bìa tràm. Mọi việc diễn ra trong im lặng tuyệt đối.

Đêm ấy, chúng tôi sang được bên kia kênh an toàn, kịp thời cho trận đánh hôm sau. Nhiều năm sau trở về quê Nhân Thịnh, Lý Nhân, Hà Nam, mỗi khi nhìn thấy con mương nhỏ trước làng, tôi lại nhớ kênh Dương Văn Dương năm ấy. Nhớ cái cảm giác ngồi chìm giữa dòng nước, chỉ hở mặt để thở, trên đầu là máy bay địch quần thảo. Chiến tranh không chỉ có tiếng súng nổ, mà còn có những phút lặng im nghẹt thở như thế. Giờ đây, kể lại cho con cháu nghe, tôi vẫn nói: người lính thời ấy học được cách kiên nhẫn và kỷ luật đến từng hơi thở. Chỉ cần một người động đậy, cả tổ có thể hy sinh. Nhưng cũng nhờ sự đồng lòng ấy, chúng tôi đã đi qua những năm tháng hoa lửa, giữ trọn lời thề của tuổi trẻ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
“Lặng im giữa dòng kênh Dương Văn Dương” | Câu chuyện thời hoa lửa