LẶNG LẼ DƯỚI TÁN RỪNG GIÀ
Khoa Giáo dục Tiểu học

Nằm sâu dưới những tán cây cổ thụ hàng trăm năm tuổi của rừng già Trường Sơn, các gian kho hậu cần chìm trong không gian tĩnh mịch và mùi ẩm mốc đặc trưng của đất rừng. Ở nơi ấy, có những người lính dành cả tuổi thanh xuân của mình không phải để xông lên chiếm đồn bốt địch, mà để kiểm đếm, lau chùi từng viên đạn, từng bao gạo, từng hòm thuốc dã chiến. Công việc của họ lặng lẽ, đều đặn nhưng đè nặng một trọng trách sinh tử.
Tôi nhớ hình ảnh người chiến sĩ thủ kho tỉ mẩn ngồi bên ngọn đèn dầu nhỏ, ghi chép từng dòng nhật ký xuất nhập hàng vào chiếc sổ tay đã hoen màu. Đêm Trường Sơn lạnh giá, tiếng bom B-52 dội xa xa làm rung chuyển cả mặt đất dưới chân, nhưng tay người lính vẫn không rời cây bút. Họ hiểu rằng, mỗi hòm đạn họ bảo quản tốt hôm nay sẽ là sức mạnh cho đồng đội đánh gục xe tăng địch ngày mai; mỗi bao gạo không bị ẩm mốc sẽ là bữa ăn ấm lòng cho những người lính đang vượt dốc giáp lá ranh.
Khi bom thảm trút xuống khu vực kho, người chiến sĩ giữ kho không chạy tìm nơi trú ẩn cho riêng mình. Họ lao vào lửa đỏ để kéo những hòm đạn ra khỏi nguy cơ cháy nổ, lấy thân mình che chắn cho những bao lương thực quý giá. Sự hy sinh của họ không có tiếng reo mừng chiến thắng ngay lập tức, không được báo chí nhắc tên sau mỗi chiến dịch lớn. Nhưng trong lòng mỗi người lính ra trận, những người giữ kho giữa rừng già chính là những người hùng thầm lặng—những người đã dùng sự tận tụy và mồ hôi của mình để thắp sáng niềm tin thắng lợi cho toàn mặt trận.
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.



