Lặng lẽ màu áo lính
Trong những câu chuyện em được nghe về những người lính quê hương, ông Phạm Xuân Tráng là một tấm gương khiến em vô cùng xúc động và tự hào. Hơn mười bốn năm khoác trên mình màu áo lính, ông đã đi qua nhiều chiến trường ác liệt, lặng lẽ cống hiến tuổi trẻ cho Tổ quốc.
Trong những câu chuyện em được nghe về những người lính quê hương, ông Phạm Xuân Tráng là một tấm gương khiến em vô cùng xúc động và tự hào. Hơn mười bốn năm khoác trên mình màu áo lính, ông đã đi qua nhiều chiến trường ác liệt, lặng lẽ cống hiến tuổi trẻ cho Tổ quốc.
Ông sinh năm 1954, trong một gia đình đông con. Là anh cả, từ nhỏ ông đã quen với việc gánh vác, chăm lo cho các em. Lớn lên trong hoàn cảnh đất nước còn nhiều gian khó, chiến tranh liên miên, ông sớm ý thức được trách nhiệm của mình với quê hương. Năm 1974, khi còn rất trẻ, ông tình nguyện lên đường nhập ngũ.
Ông được biên chế vào đơn vị công binh, làm nhiệm vụ bắc cầu, phục vụ cho pháo binh và tên lửa cơ động chiến đấu, chống lại sự đánh phá của máy bay địch ở miền Bắc. Đây là công việc vô cùng nguy hiểm, bởi mỗi lần ra trận là một lần đối mặt với hiểm nguy. Nhưng ông và đồng đội vẫn không chùn bước, luôn kiên cường tiến về phía trước.
Trong những năm tháng chiến đấu, ông đã tham gia nhiều chiến dịch lớn. Đáng nhớ nhất là chiến dịch Tây Nguyên năm 1975. Khi đó, điều kiện vô cùng thiếu thốn, lương thực chỉ có canh sắn, canh mít xanh, mỗi ngày chia nhau từng chút gạo ít ỏi. Dù đói rét, gian khổ, ông và đồng đội vẫn giữ vững tinh thần, sẵn sàng chiến đấu. Như lời ông từng nói: “Lúc đó khổ, nhưng nghĩ đến ngày đất nước hòa bình lại có thêm ý chí.”
Ông cũng góp mặt trong Chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sử, góp phần vào thắng lợi chung của dân tộc. Sau đó, năm 1978, ông tiếp tục cùng đơn vị sang làm nhiệm vụ quốc tế tại Campuchia. Trong số 80 người lên đường, khi trở về chỉ còn lại 20 người, nhiều người trong số đó mang trên mình thương tích nặng nề. Những mất mát ấy càng khiến ông thêm trân trọng tình đồng đội và quyết tâm hoàn thành nhiệm vụ.
Không dừng lại ở đó, năm 1979, ông lại tiếp tục tham gia chiến đấu bảo vệ biên giới phía Bắc. Dù trải qua bao gian khổ, hiểm nguy, ông và đồng đội vẫn luôn kề vai sát cánh, giữ vững từng tấc đất thiêng liêng của Tổ quốc.
Với nhiều năm cống hiến không ngừng nghỉ, ông lần lượt đảm nhận nhiều vị trí quan trọng: từ tiểu đội trưởng, trung đội trưởng, đại đội phó, đại đội trưởng đến tiểu đoàn phó và tiểu đoàn trưởng. Đến năm 1988, ông nghỉ hưu với quân hàm Đại úy. Trong suốt quá trình phục vụ, ông đã được Nhà nước trao tặng nhiều phần thưởng cao quý như Huân chương Chiến sĩ vẻ vang, Huân chương Chiến công… Đây chính là sự ghi nhận xứng đáng cho những đóng góp và hy sinh thầm lặng của ông.
Trở về cuộc sống đời thường, ông vẫn giữ lối sống giản dị, gần gũi. Ông thường kể lại những câu chuyện chiến tranh cho thế hệ trẻ, giúp chúng em hiểu hơn về quá khứ và trân trọng hiện tại. Đối với em, ông không chỉ là niềm tự hào của quê hương mà còn là tấm gương sáng về lòng yêu nước, ý chí kiên cường và tinh thần trách nhiệm.
Qua câu chuyện của ông Phạm Xuân Tráng, em càng hiểu rằng hòa bình hôm nay không tự nhiên mà có, mà được đánh đổi bằng biết bao mồ hôi, nước mắt và cả tuổi trẻ của những người lính. Từ đó, em tự nhủ sẽ cố gắng học tập và rèn luyện thật tốt, để sau này góp phần xây dựng quê hương, đất nước ngày càng giàu đẹp, xứng đáng với sự hy sinh của các thế hệ đi trước.



