LẶNG LẼ NHỮNG VẾT CỨA MÁU Ở DẢI ĐẤT HẢI LĂNG
Đặng Thị Minh Ngọc
Quảng Trị – vùng đất của những vầng trăng khuyết và những nấm mồ liệt sĩ không tên – là nơi đã chứng kiến biết bao tấm lòng Mẹ Việt Nam bao la như biển cả. Tại xã Hải Phú, huyện Hải Lăng, tỉnh Quảng Trị, câu chuyện về Mẹ Trần Thị Mít lặng lẽ trôi qua theo năm tháng nhưng mỗi chi tiết đều cứa sâu vào lòng người đọc như một vết thương chưa bao giờ khép miệng.
Cuộc đời Mẹ Mít là một chuỗi những ngày dài ngóng chờ trong tuyệt vọng và đớn đau. Trải qua hai cuộc kháng chiến chống giặc ngoại xâm, Mẹ đã tiễn đưa chồng, 6 người con đẻ, 1 con dâu và 1 cháu nội lên đường ra mặt trận. Từng người, từng người một trong số 9 người thân yêu nhất của Mẹ đã lần lượt hy sinh trên các chiến trường khốc liệt. Mất chồng là mất đi điểm tựa, mất con là mất đi khúc ruột, và mất cả cháu nội lẫn con dâu là sự sụp đổ hoàn toàn của một gia đình dưới sức nặng tàn khốc của chiến tranh.
Những năm tháng giặc cày xới mảnh đất Hải Lăng, Mẹ Mít vừa cắn răng chịu đựng nỗi đau mất mát, vừa lặng lẽ làm hậu phương nuôi giấu cán bộ. Mẹ cất giấu nỗi đau vào trong vạt áo thô, đêm đêm ngước nhìn lên bàn thờ nghi ngút khói hương mà thầm khấn nguyện cho đất nước mau đến ngày hòa bình. Chín người thân yêu của Mẹ đã hóa thành những ngôi sao sáng trên bầu trời quê hương, dâng hiến trọn vẹn tuổi thanh xuân và máu xương cho màu xanh của hòa bình hôm nay.
Sự hy sinh của Mẹ Trần Thị Mít và gia đình Mẹ là một minh chứng xót xa nhưng vô cùng kiêu hãnh cho sức chịu đựng bền bỉ của người phụ nữ Quảng Trị. Mẹ không đòi hỏi cho riêng mình bất cứ điều gì, sự hy sinh thầm lặng ấy đã hòa cùng dòng sông O Lâu, trở thành một phần của lịch sử anh hùng, nhắc nhở muôn đời sau về cái giá đắt giá của hai tiếng "Tự do".



