Lặng nhìn dòng đời xuôi ngược ở đường Trường Sơn
Bài viết phản ánh tâm tư, ký ức chiến tranh khốc liệt và nghị lực sống kiên cường của cựu chiến binh Đỗ Trọng Nam trong thời kỳ hậu chiến.
Trở về từ chiến trường đường Trường Sơn khốc liệt với những vết sẹo hằn sâu trên cơ thể, ông Nam mang theo cả một khoảng trời ký ức đầy máu và hoa của một thời tuổi trẻ sục sôi khí thế. Những năm tháng đối mặt với lằn ranh sinh tử, đói khát, bệnh tật và tiếng gầm rú của bom đạn đã tôi luyện cho ông bản lĩnh kiên cường của anh bộ cụ Hồ, nhưng đồng thời cũng để lại những dư chấn tâm lý sâu sắc mà thời gian khó lòng xóa mờ. Đã bao năm trôi qua kể từ ngày hòa bình lặp lại, tiếng súng nơi chiến trận đã lùi vào dĩ vãng lịch sử, nhưng trong căn nhà nhỏ thanh tịnh của ông, màn đêm buông xuống lại là lúc nỗi ám ảnh tiếng bom đạn trỗi dậy mãnh liệt hơn bao giờ hết. Mỗi khi thời tiết thay đổi hay có tiếng động lớn bất chợt vang lên từ cuộc sống nhộn nhịp bên ngoài, ông lại giật mình thon thót, hồi ức về những trận chiến giáp lá cà, về hình ảnh người đồng đội ngã xuống ngay trên tay mình lại hiện về rõ mồn một như mới ngày hôm qua. Cảm giác sống sót giữa muôn vàn cái chết đôi khi khiến ông tự hỏi vì sao mình lại may mắn hơn những người bạn chiến đấu chưa một lần được nhìn thấy mặt vợ con. Cuộc sống thời



