Làng quê bé nhỏ
Những năm tháng chiến tranh gian khổ, ở một làng quê nhỏ có cô gái tên Mai. Mới mười bảy tuổi, Mai đã xung phong tham gia lực lượng thanh niên xung phong, rời gia đình để lên tuyến đường phục vụ kháng chiến. Đơn vị của Mai làm nhiệm vụ san lấp hố bom, sửa cầu đường và dẫn xe qua những đoạn hiểm trở. Con đường chạy qua rừng núi quanh co, ngày nào cũng bị bom đạn đánh phá. Ban ngày mọi người ẩn nấp trong hầm, đêm xuống lại ra đường làm việc dưới ánh trăng mờ. Mai là cô gái nhỏ nhắn nhưng rất nhanh nhẹn. Mỗi khi đoàn xe phải vượt qua đoạn dốc nguy hiểm trong đêm tối, cô thường cầm chiếc đèn bão đứng bên vệ đường làm tín hiệu. Ánh đèn vàng lung linh trong gió, sáng rực giữa núi rừng như một bông hoa lửa. Đồng đội trìu mến gọi cô là “Hoa lửa của đêm rừng”. Một đêm nọ, sau trận bom dữ dội, cả đoạn đường bị cây đổ chắn ngang. Nếu không dọn kịp, đoàn xe chở lương thực sẽ phải dừng lại. Mai cùng đồng đội dùng rìu chặt cây, kéo gỗ, xúc đất đá suốt nhiều giờ liền. Bàn tay phồng rộp, quần áo lấm lem nhưng không ai than vãn. Gần sáng, con đường được khai thông. Tiếng xe từ xa vọng lại giữa rừng sâu. Mai lại cầm chiếc đèn bão bước ra vị trí quen thuộc, soi đường cho từng chiếc xe đi qua an toàn. Những ánh đèn xe nối nhau sáng rực trong màn sương sớm. Ngày đất nước hòa bình, Mai trở về quê làm cô giáo dạy trẻ. Dù cuộc sống giản dị trôi qua, nhưng hình ảnh cô gái cầm đèn soi đường giữa khói lửa năm xưa vẫn luôn được đồng đội nhắc nhớ. Câu chuyện hoa lửa thời xưa nhắc nhở thế hệ hôm nay phải biết trân trọng hòa bình, sống có trách nhiệm và ghi nhớ công lao của cha anh đi trước.



