Bài viết

Làng quê nhỏ

Ninh Bình20/04/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những năm đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh, ở một làng quê nhỏ có cô gái tên Liên. Vừa tròn mười tám tuổi, Liên đã tạm biệt cha mẹ để tham gia đội thanh niên xung phong. Cô mong được góp phần nhỏ bé của mình vào cuộc đấu tranh giành độc lập cho dân tộc. Đơn vị của Liên nhận nhiệm vụ bảo đảm giao thông trên tuyến đường chiến lược. Công việc hằng ngày là san lấp hố bom, chuyển đá, sửa cầu và dẫn đường cho xe ra mặt trận. Ban ngày máy bay địch đánh phá dữ dội, đêm xuống mọi người lại âm thầm làm việc dưới ánh trăng mờ. Liên tuy nhỏ bé nhưng rất dũng cảm. Mỗi khi đoàn xe đi qua đoạn đường hẹp bên sườn núi, cô thường cầm chiếc đèn bão đứng ở mép đường ra hiệu. Ánh đèn vàng rung rung trong gió đêm, sáng rực như một bông hoa lửa giữa núi rừng. Đồng đội trìu mến gọi cô là “Hoa lửa của con đường”. Một đêm mưa lớn, đoạn cầu gỗ bị bom đánh gãy. Nếu không sửa ngay, đoàn xe chở thuốc men cho chiến trường sẽ bị chậm lại. Liên cùng đồng đội lao xuống suối, kéo từng cây gỗ, buộc dây, dựng lại nhịp cầu tạm. Nước lạnh buốt, bùn đất phủ kín quần áo nhưng ai cũng quyết tâm hoàn thành nhiệm vụ. Gần sáng, cây cầu được nối xong. Những chiếc xe lần lượt vượt qua an toàn. Liên đứng bên đầu cầu, nâng cao chiếc đèn bão soi sáng lối đi. Người lái xe cuối cùng bóp còi dài như lời cảm ơn gửi tới cô gái trẻ và cả đơn vị. Ngày hòa bình trở lại, Liên về quê làm giáo viên tiểu học. Cuộc sống giản dị trôi qua, nhưng mỗi khi nhắc đến thời hoa lửa, bà con trong làng vẫn nhớ mãi hình ảnh cô gái cầm đèn đứng giữa đêm mưa năm ấy. Câu chuyện hoa lửa thời xưa nhắc nhở thế hệ hôm nay phải biết trân trọng hòa bình, sống trách nhiệm và ghi nhớ công lao của những người đi trước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn