Bài viết

Làng quê nhỏ giữ vững tay súng

Tây Ninh07/07/2026Lê Phước Sang (Kiến Tường, Tây Ninh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong một chuyến về nguồn, tôi được nghe các bác cựu du kích kể lại những ngày tháng chiến đấu bảo vệ quê hương. Dẫu chiến tranh đã lùi xa, nhưng khi nhắc đến những trận càn của địch, ánh mắt các bác vẫn ánh lên niềm tự hào. Có một câu chuyện về cậu du kích trẻ tên Minh khiến tôi nhớ mãi, bởi đó là minh chứng cho tinh thần bất khuất của người dân Việt Nam trong thời hoa lửa.

Bác kể rằng, xã Giai Xuân ngày ấy là vùng đất thường xuyên hứng chịu những trận càn quét của quân địch. Tiếng kẻng báo động đã trở thành âm thanh quá quen thuộc với người dân. Mỗi lần tiếng kẻng dồn dập vang lên, không ai cần nhắc ai. Các cụ già, phụ nữ và trẻ nhỏ nhanh chóng xuống những căn hầm bí mật đã được chuẩn bị từ trước. Còn những thanh niên, du kích địa phương lập tức mang theo vũ khí, lao ra các chiến hào bao quanh làng.

Trong số ấy có Minh, một cậu thiếu niên vừa được kết nạp vào đội du kích. Dáng người còn nhỏ, khuôn mặt vẫn còn nét non trẻ, nhưng ánh mắt lại đầy quyết tâm. Đây là lần đầu tiên Minh trực tiếp tham gia chiến đấu. Cậu ôm chặt khẩu súng trường còn mát lạnh trong tay. Tim đập liên hồi, hơi thở gấp gáp, nhưng Minh vẫn cố giữ bình tĩnh như những người anh bên cạnh.

Tiếng giày của quân địch mỗi lúc một gần. Chúng tiến vào làng với ý định đốt phá, cướp bóc và truy lùng lực lượng cách mạng. Cả chiến hào im phăng phắc. Mọi người nín thở chờ đợi.

Đúng lúc toán lính địch lọt vào tầm bắn, người chỉ huy dõng dạc hô lớn:

– Nổ súng!

Lập tức, cả làng như bừng tỉnh. Tiếng súng từ các chiến hào đồng loạt vang lên dữ dội. Những loạt đạn chính xác khiến đội hình địch rối loạn. Chúng hoảng hốt tìm đường tháo chạy nhưng đã bị lực lượng du kích chặn đánh quyết liệt. Minh, dù lần đầu cầm súng, vẫn bình tĩnh ngắm bắn theo sự hướng dẫn của đồng đội. Nỗi sợ hãi ban đầu dần nhường chỗ cho lòng dũng cảm và ý chí bảo vệ quê hương.

Chỉ sau một thời gian ngắn, cuộc càn quét của địch bị bẻ gãy. Những tên còn sống sót phải vội vã rút lui khỏi làng. Khói súng tan dần, tiếng kẻng báo yên vang lên khắp xóm.

Minh cùng các đồng đội đi thu gom chiến lợi phẩm. Trước mắt họ là những khẩu súng hiện đại và nhiều trang bị của địch bỏ lại. Đứng giữa những mái nhà bị bom đạn làm sứt mẻ, ai cũng thấm mệt nhưng gương mặt đều rạng ngời niềm vui. Họ hiểu rằng mình vừa bảo vệ được xóm làng, bảo vệ được từng lũy tre, từng thửa ruộng và cuộc sống bình yên của quê hương.

Kết thúc câu chuyện, bác cựu du kích nhìn chúng tôi rồi chậm rãi nói: “Làng quê khi ấy không chỉ là nơi để sống, mà còn là pháo đài của lòng yêu nước. Mỗi người dân đều là một chiến sĩ.”

Nghe lời kể ấy, tôi càng thêm khâm phục những con người bình dị đã làm nên những điều phi thường. Chính từ những làng quê nhỏ bé như Giai Xuân, tinh thần đoàn kết và ý chí quật cường đã được hun đúc, góp phần tạo nên sức mạnh để dân tộc Việt Nam đi đến thắng lợi. Đó cũng chính là vẻ đẹp bất diệt của một thời hoa lửa – thời của những con người sẵn sàng đứng lên bảo vệ quê hương bằng tất cả lòng yêu nước và niềm tin vào ngày hòa bình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Làng quê nhỏ giữ vững tay súng | Câu chuyện thời hoa lửa