Bài viết

Làng quê nhỏ ven núi

Ninh Bình20/04/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những năm tháng chiến tranh ác liệt, ở một làng quê nhỏ ven chân núi có cô gái tên Đào. Mới mười tám tuổi, Đào đã tình nguyện tham gia lực lượng thanh niên xung phong. Cô rời mái nhà tranh đơn sơ với niềm tin một ngày đất nước sẽ hòa bình. Đơn vị của Đào được giao nhiệm vụ sửa đường, tải hàng và dẫn xe qua tuyến đường chiến lược. Con đường chạy giữa núi rừng hiểm trở, ngày đêm bị bom đạn đánh phá. Ban ngày tiếng máy bay gầm rú, ban đêm cả đội lại âm thầm ra đường san lấp hố bom, chuyển đá, chặt cây mở lối. Đào tuy nhỏ nhắn nhưng rất nhanh nhẹn và dũng cảm. Mỗi khi đoàn xe phải vượt qua đoạn đường tối om bên vách núi, cô thường cầm chiếc đèn dầu đứng ở đầu cua làm tín hiệu. Ánh đèn nhỏ bé nhưng sáng rực giữa màn đêm, như một bông hoa lửa nở giữa rừng sâu. Đồng đội yêu mến gọi cô là “Hoa lửa bên sườn núi”. Một đêm nọ, sau trận bom dữ dội, cả đoạn đường bị cây đổ và đất đá chắn kín. Nếu không dọn kịp, đoàn xe chở thuốc men sẽ bị dừng lại. Đào cùng đồng đội lập tức lao vào công việc. Người cuốc đất, người kéo cây, người khiêng đá. Mồ hôi thấm ướt lưng áo, bàn tay rớm máu nhưng ai cũng quyết tâm. Gần sáng, con đường được khai thông. Đào lại cầm chiếc đèn dầu bước ra vị trí quen thuộc, soi sáng cho đoàn xe nối nhau vượt qua an toàn. Tiếng còi xe vang lên dài giữa núi rừng như lời cảm ơn chân thành. Ngày hòa bình trở lại, Đào về quê làm thợ may, sống giản dị và chăm chỉ. Dù năm tháng trôi qua, người dân trong làng vẫn nhắc mãi hình ảnh cô gái trẻ cầm đèn soi đường giữa thời hoa lửa. Câu chuyện hoa lửa thời xưa nhắc nhở thế hệ hôm nay phải biết trân trọng hòa bình, sống trách nhiệm và luôn ghi nhớ công lao của cha anh đi trước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn