Làng quê tiễn những người con ra trận - Giọt nước mắt giấu kín và lời thề ngày chiến thắng
Khoảnh khắc thiêng liêng nơi cây đa, bến nước khi hậu phương nén đau thương tiễn lớp lớp thanh niên lên đường tòng quân cứu nước.
Dưới bóng cây đa cổ thụ đầu làng, một buổi sáng tinh sương không có tiếng pháo nổ, nhưng lòng người lại rộn ràng những khúc ca tòng quân. Làng quê nghèo hôm nay tiễn những người con ưu tú nhất ra mặt trận. Có những chàng trai tuổi mười tám, đôi mươi măng tơ, chưa một lần nắm tay bạn gái, nay khoác lên mình chiếc áo trấn thủ, đầu đội mũ tai bèo, ngực cài đóa hoa đỏ thắm.
Những người mẹ già rưng rưng vạt áo che ngang dòng nước mắt, không dám khóc thành tiếng sợ làm mềm lòng con trẻ. Người vợ trẻ bế con thơ, dúi vội vào ba lô chồng chiếc khăn tay thêu dở. Lời chia tay không bi lụy, mà đầy ắp những lời dặn dò: "Đi chân cứng đá mềm con nhé", "Đánh tan giặc rồi hẵng về"... Những bóng áo xanh khuất dần sau rặng tre làng, để lại phía sau một hậu phương vững chắc, nơi những người phụ nữ lại oằn lưng gánh vác việc đồng áng, kiên cường chờ đợi ngày khải hoàn.



