Làng quê trong lửa đạn
Làng quê trong lửa đạn Ngày trước, làng nhỏ yên bình như một bức tranh. Buổi sáng, tiếng gà gáy gọi mặt trời lên, trưa nghe tiếng võng đưa kẽo kẹt, chiều lại rộn ràng tiếng trẻ con nô đùa ngoài bờ ruộng. Nhưng rồi chiến tranh tràn đến, xé tan tất cả. Từ khi có những trận bom đầu tiên, làng không còn làng nữa.
Làng quê trong lửa đạn Ngày trước, làng nhỏ yên bình như một bức tranh. Buổi sáng, tiếng gà gáy gọi mặt trời lên, trưa nghe tiếng võng đưa kẽo kẹt, chiều lại rộn ràng tiếng trẻ con nô đùa ngoài bờ ruộng. Nhưng rồi chiến tranh tràn đến, xé tan tất cả. Từ khi có những trận bom đầu tiên, làng không còn làng nữa. Những mái nhà tranh bị xé toạc, vách đất đổ nghiêng. Con đường làng đầy dấu chân vội vã, không còn tiếng cười mà chỉ còn tiếng gọi nhau hối hả:
“Xuống hầm! Mau lên!” Hầm trú được đào khắp nơi – dưới gốc cây, sau vườn, ngay giữa sân nhà. Người già, trẻ nhỏ, phụ nữ… tất cả đều quen với việc nghe tiếng máy bay là lập tức lao xuống đất. Nhưng dù trong lửa đạn, làng quê vẫn không chịu khuất phục. Ban ngày tránh bom, ban đêm người dân lại lặng lẽ lên ruộng. Ánh đèn dầu được che kín, chỉ le lói vừa đủ để cấy lúa, nhổ cỏ. Những cánh đồng vẫn xanh, dù đất còn chưa nguội sau những lần bom cày xới. Ông Lâm – người già nhất làng – vẫn chống gậy ra đồng mỗi đêm. Có người can:
“Ông nghỉ đi, tuổi này rồi…” Ông chỉ cười:
“Đất còn, làng còn. Mình còn phải giữ…” Trong làng có chị Mai, chồng đi bộ đội, một mình nuôi hai con nhỏ. Nhà chị bị bom đánh sập một nửa, nhưng góc bếp vẫn được giữ lại. Mỗi chiều, chị vẫn nhóm lửa, nấu cơm. “Có bom thì vẫn phải ăn…” – chị nói đơn giản. Khói bếp của chị hòa vào khói đạn, bay lên bầu trời xám xịt. Nhưng chính làn khói ấy lại khiến người ta thấy ấm lòng – vì nó báo rằng, sự sống vẫn còn. Một buổi sáng, sau trận bom dữ dội, cả làng im lặng đến đáng sợ. Người ta bước ra khỏi hầm, nhìn nhau, rồi nhìn quanh – nhiều thứ đã mất đi. Nhưng rồi, từ đâu đó, một tiếng gọi vang lên:
“Còn ai không?” Một người đáp lại:
“Tôi đây!” Rồi thêm một tiếng nữa, rồi thêm nữa… Những con người còn sống tụ lại, mắt đỏ hoe nhưng vẫn nắm chặt tay nhau. Không ai nói thành lời, nhưng ai cũng hiểu: làng vẫn còn. Họ lại bắt đầu dựng lại nhà. Tre được chặt về, mái được lợp lại. Những bức tường đất mới được đắp lên trên nền cũ. Trẻ con lại được gọi ra, dù chưa dám cười to. Chiến tranh vẫn chưa kết thúc. Bom đạn vẫn còn rình rập. Nhưng trong lòng mỗi người, đã có một điều không thể bị phá hủy. Đó là tình làng, nghĩa xóm. Là ý chí bám đất, giữ quê. Là niềm tin rằng, một ngày nào đó, lửa đạn sẽ tắt – và làng quê sẽ lại hồi sinh. Và đúng như thế. Nhiều năm sau, trên mảnh đất từng đầy hố bom ấy, lúa lại xanh. Con đường làng lại có tiếng bước chân bình yên. Trẻ con lại chạy chơi dưới hàng tre. Chỉ có những dấu tích cũ còn đó – như một lời nhắc nhở. Rằng đã từng có một làng quê đứng vững giữa lửa đạn. Và không bao giờ gục ngã.



