Làng quê ven sông
Những năm tháng chiến tranh ác liệt, ở một làng quê ven sông có chàng trai tên Quang. Gia đình nghèo nhưng giàu truyền thống yêu nước. Khi vừa tròn mười tám tuổi, Quang đã xung phong lên đường tham gia lực lượng thanh niên xung phong.
Đơn vị của Quang nhận nhiệm vụ bảo đảm giao thông trên tuyến đường vận tải quan trọng. Con đường xuyên qua rừng núi hiểm trở, ngày đêm bị bom đạn cày xới. Hễ bom vừa dứt tiếng, Quang và đồng đội lại chạy ra san đường, lấp hố bom, dựng lại cọc tiêu để xe tiếp tục đi.
Quang khỏe mạnh và rất gan dạ. Mỗi khi đoàn xe đi qua đoạn cua nguy hiểm trong đêm, anh thường cầm bó đuốc đứng ở mỏm đá cao để ra hiệu. Ánh lửa bập bùng soi sáng cả góc rừng, đỏ rực như một bông hoa giữa màn đêm. Đồng đội vì thế gọi anh là “Hoa lửa của núi rừng”.
Một đêm mưa to, nước suối dâng cao cuốn trôi cây cầu gỗ tạm. Nếu không sửa ngay, đoàn xe chở lương thực sẽ bị ách lại. Quang lập tức cùng mọi người xuống suối kéo gỗ, buộc dây, dựng cầu mới. Nước lạnh cắt da, ai cũng run lên vì rét nhưng vẫn cố gắng làm việc.
Khi cây cầu hoàn thành, đoàn xe nối đuôi nhau vượt qua an toàn. Quang lại đứng bên đầu cầu, giơ cao bó đuốc dẫn đường. Ánh lửa soi rõ khuôn mặt lấm lem bùn đất nhưng ánh mắt vẫn sáng ngời niềm tin.
Ngày đất nước thống nhất, Quang trở về quê tiếp tục nghề chài lưới cùng gia đình. Cuộc sống giản dị trôi qua, nhưng người dân quê anh vẫn luôn nhắc đến chàng trai cầm đuốc soi đường giữa thời hoa lửa năm xưa.
Câu chuyện hoa lửa thời xưa giúp thế hệ hôm nay hiểu rằng hòa bình được đánh đổi bằng biết bao mồ hôi, gian khổ và lòng dũng cảm của cha anh đi trước.



