Làng quê vùng dậy giành chính quyền và bản anh hùng ca tự giải phóng
Trong tiến trình của phong trào Đồng khởi, thời điểm "làng quê vùng dậy giành chính quyền" là mốc son chói lọi nhất, đánh dấu sự sụp đổ của bộ máy cai trị địch ở cấp cơ sở. Tại Long An, từ những vùng đầm lầy Đồng Tháp Mười đến những xóm ấp ven sông Vàm Cỏ, nhân dân đã đồng loạt nổi dậy với khí thế ngút trời, kết hợp giữa đấu tranh chính trị, binh vận và hỗ trợ vũ trang. Qua những tấm gương kiên trung như Mẹ Việt Nam Anh hùng Trần Thị Viết và các chiến sĩ quả cảm, chúng ta thấy được sức mạnh của
Thời khắc phá xiềng xích
Sau những năm dài bị kìm kẹp trong các "ấp chiến lược" và khu trù mật, sự uất hận của nhân dân địa phương đã bùng phát thành hành động cách mạng quyết liệt. Khi lệnh nổi dậy được phát ra, không khí làng quê bỗng chốc rúng động bởi tiếng trống, tiếng mõ và tiếng hò reo vang dội. Nhân dân tay không hoặc dùng gậy gộc, giáo mác cùng lực lượng du kích bao vây đồn bốt, kêu gọi binh lính bỏ súng trở về với gia đình.
Bộ máy tề điệp, ác ôn vốn là công cụ kìm kẹp của địch nay bị tan rã trước sức mạnh áp đảo của quần chúng. Việc giành chính quyền diễn ra nhanh chóng tại nhiều nơi nhờ sự phối hợp nhịp nhàng giữa "ba mũi giáp công". Những lá cờ giải phóng tung bay trên nóc các trụ sở xã, ấp chính là biểu tượng cho quyền làm chủ của nhân dân đã được xác lập sau bao năm dài chờ đợi.
Mẹ Trần Thị Viết – Chỗ dựa của chính quyền lòng dân
Trong những ngày sục sôi giành chính quyền, Mẹ Việt Nam Anh hùng Trần Thị Viết tại xã Tuyên Bình Tây, huyện Vĩnh Hưng chính là hiện thân của sự kiên trung và bám trụ. Mẹ sinh năm 1892, là người đã hiến dâng cả gia đình cho sự nghiệp giải phóng. Mẹ đã tiễn đưa 10 người con lên đường kháng chiến và chịu đựng nỗi đau mất đi 7 người con trai anh dũng hy sinh.
Ngay cả khi bị địch kìm kẹp gắt gao tại đồn Cả Rưng, mẹ vẫn âm thầm thắp đèn lồng làm tín hiệu dẫn đường cho các đội du kích và cán bộ vào làng hoạt động. Sự khôn khéo của mẹ khi đối đáp với kẻ thù đã bảo vệ an toàn cho các cuộc họp bàn kế hoạch nổi dậy giành chính quyền tại địa phương. Khi làng quê được giải phóng, người mẹ nhỏ bé chỉ nặng 37kg ấy vẫn là điểm tựa tinh thần vững chắc, động viên con cháu hăng hái xây dựng đời sống mới và rào làng chiến đấu.
Ý chí từ Hội thề Rừng Rong và những chiến công giữ chính quyền
Quyền làm chủ của nhân dân được bảo vệ vững chắc nhờ những lời thề sắt son của các thế hệ chiến sĩ. Tại Trảng Bàng, Tây Ninh, 27 thanh niên của Hội thề Rừng Rong đã cùng thề dưới Quốc kỳ: "Độc lập hay là chết!", "Dù phải hy sinh đời cha thì con cháu tiếp tục chiến đấu!". Khí phách ấy đã lan tỏa sang các vùng giáp ranh Long An, thôi thúc quân dân địa phương quyết tâm giữ vững thành quả cách mạng vừa giành được.
Những người anh hùng như Huỳnh Văn Đảnh tại Tân Trụ, Long An – một "nhà thiện xạ" lừng danh – đã dùng tài năng bắn súng của mình để bảo vệ chính quyền tự quản của nhân dân. Với thành tích diệt hàng trăm tên địch trong 134 trận đánh, anh Đảnh cùng đồng đội đã bẻ gãy nhiều cuộc càn quét tái chiếm của kẻ thù. Đặc biệt, khi kẻ thù đốt nhà dồn dân, anh đã cùng chi bộ lãnh đạo nhân dân xây dựng lại 90 ngôi nhà ngay trong đêm để khẳng định quyền làm chủ và ý chí bám trụ của nhân dân.
Gia tài của sự tự do và bài học cho hôm nay
Thắng lợi của việc giành chính quyền ở làng quê là tiền đề quan trọng cho ngày đại thắng 30/4/1975. Mẹ Trần Thị Viết đã sống đến tuổi 119 để chứng kiến thành quả vĩ đại đó, dù cái giá phải trả là sự hy sinh của lớp lớp người con ưu tú. Gia tài mẹ để lại là gần 500 con cháu và một tinh thần bất khuất không gì lay chuyển nổi.
Nhìn lại lịch sử "Làng quê vùng dậy giành chính quyền", mỗi cán bộ và nhân dân địa phương hôm nay càng thêm tự hào về truyền thống "Trung dũng kiên cường" của Long An. Chúng ta ghi nhớ công ơn của mẹ Viết, anh hùng Huỳnh Văn Đảnh và các chiến sĩ Hội thề Rừng Rong. Thế hệ hôm nay nguyện tiếp nối ngọn lửa ấy, sống và làm việc hết mình để xây dựng quê hương ngày càng giàu mạnh, xứng đáng với sự hy sinh vĩ đại của lớp lớp cha anh.



