LÀNG SEN – NƠI MỘT CẬU BÉ RỜI QUÊ HƯƠNG
Giữa vùng quê Nghệ An có một ngôi làng bình dị với những hàng tre, ao sen và những con đường đất nhỏ. Ngôi làng ấy có tên Kim Liên, nhưng với nhiều người Việt Nam, cái tên thân thuộc hơn là làng Sen – quê hương của Chủ tịch Hồ Chí Minh.
Cuối thế kỷ XIX, trong một gia đình nhà nho nghèo ở làng Sen, có một cậu bé tên Nguyễn Sinh Cung. Cậu lớn lên giữa những câu chuyện về quê hương, về những người dân nghèo và cuộc sống cơ cực dưới chế độ thuộc địa.
Cậu bé ấy học chữ, đọc sách và sớm chứng kiến những cảnh đời khiến mình trăn trở. Khi lớn lên, Nguyễn Tất Thành quyết định rời quê hương để tìm một con đường giúp đất nước thoát khỏi cảnh mất nước.
Ngày 5 tháng 6 năm 1911, từ bến Nhà Rồng, chàng thanh niên Nguyễn Tất Thành lên con tàu Amiral Latouche-Tréville, bắt đầu hành trình ra đi tìm đường cứu nước.
Phía sau anh là đất nước đang chìm trong cảnh thuộc địa.
Phía trước là một thế giới hoàn toàn xa lạ.
Anh không biết mình sẽ đi bao lâu, cũng không biết khi nào có thể trở về. Nhưng quyết định rời quê hương ngày ấy đã mở đầu cho một hành trình làm thay đổi lịch sử Việt Nam.
Nhiều năm sau, Nguyễn Tất Thành trở thành Nguyễn Ái Quốc, rồi trở về lãnh đạo cách mạng và trở thành Chủ tịch Hồ Chí Minh.
Còn làng Sen vẫn ở đó, với hàng tre, ao sen và những con đường quê bình dị.
Ngày nay, người ta tìm về làng Sen không chỉ để thăm một ngôi nhà cổ hay ngắm cảnh quê Nghệ An, mà còn để nhớ về một cậu bé từng lớn lên từ chính mảnh đất này.
Một cậu bé đã rời quê khi còn rất trẻ, mang theo một câu hỏi lớn về vận mệnh dân tộc.
Và từ chuyến đi ấy, một hành trình lịch sử đã bắt đầu.



