Cựu chiến binh

LẶNG THẦM NƠI TUYẾN SAU – CHUYỆN VỀ NGƯỜI LÍNH SƯ ĐOÀN 316

Từ tuổi mười sáu ra chiến trường, người lính hậu cần năm xưa đã lặng thầm hiến dâng cả tuổi trẻ cho những năm tháng chiến tranh bảo vệ Tổ quốc.

Phú Thọ09/02/2026Hà Thị Thanh Kim, Phạm Thị Kim Huệ (THPT Thanh Thuỷ- Đoàn xã THanh Thuỷ)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Từ làng quê ra chiến trường – Tuổi mười sáu theo tiếng gọi non sông

Giữa không gian giản dị của ngôi nhà quê, những khung huân chương, bằng khen được treo trang trọng trên tường như lặng lẽ kể lại một chặng đường dài đầy gian lao nhưng rất đỗi tự hào của ông Trần Đình Phúc – người lính cách mạng đã hiến dâng tuổi trẻ cho các cuộc kháng chiến bảo vệ Tổ quốc.

Ông Trần Đình Phúc sinh năm 1948. Năm 1964, khi vừa tròn 16 tuổi, ông đã tình nguyện tham gia quân đội, bước vào cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, đồng thời làm nhiệm vụ trong bối cảnh đất nước phải căng mình đối phó với các mối đe dọa từ bên ngoài, trong đó có chiến tranh biên giới với quân Tàu tại Bình Phước (nay là tỉnh Ninh Bình). Tuổi đời còn rất trẻ, nhưng ông đã sớm rời xa gia đình, quê hương để lên đường làm nhiệm vụ theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc.

Trong quân ngũ, ông Trần Đình Phúc là thành viên Cục Hậu cần – Sư đoàn 316, Quân khu 2, giữ cương vị Trưởng ban cán dầu. Công việc của ông gắn liền với việc bảo đảm xăng dầu, vật tư hậu cần cho các đơn vị chiến đấu – một nhiệm vụ thầm lặng nhưng có ý nghĩa đặc biệt quan trọng, góp phần duy trì sức chiến đấu và sự cơ động của bộ đội trên các mặt trận.

“Bây giờ ông về được đây là may rồi, chứ còn đại đội của ông lúc đi có 700 người, bây giờ chỉ còn có hơn 30 người thôi. Lúc đấy đi, giặc đánh chết như mở cờ ấy, bạn ông, ông Hạnh đây còn khóc. Đơn vị ông đi từ đây tới Thái Nguyên thì đi tàu, tới Hà Nội rồi lại đi Thanh Hóa, đi vào tới tận Quảng Bình, chèo xuồng đi vào sông Gianh. Lúc bấy giờ người ta cấm chụp ảnh, giả dụ như sau này mà bị lộ, bị bắt hay bị bọn tình báo nắm được không chỉ ông mà bà con cũng khổ.” ông Phúc nghẹn ngào chia sẻ.

Gian khổ nơi tuyến sau – Giữ vững mạch máu hậu cần

Những năm tháng kháng chiến, điều kiện cơ sở vật chất của quân và dân ta vô cùng thiếu thốn. Phương tiện vận chuyển chủ yếu là gùi, thồ; kho tàng xăng dầu phải ngụy trang kỹ lưỡng trong rừng núi để tránh sự đánh phá của kẻ thù. Bộ đội ăn uống đạm bạc, sinh hoạt trong lán trại tạm bợ, hầm hào dã chiến. Trong hoàn cảnh đó, cán bộ hậu cần như ông Trần Đình Phúc vừa làm nhiệm vụ chuyên môn, vừa trực tiếp đối mặt với hiểm nguy, bảo đảm nguồn tiếp tế không bị gián đoạn giữa mưa bom, bão đạn.

Dù không trực tiếp cầm súng nơi tuyến đầu, nhưng mỗi chuyến vận chuyển, mỗi lần bảo đảm xăng dầu an toàn cho đơn vị đều gắn với sự sống còn của chiến trường. Ông cùng đồng đội âm thầm vượt qua gian khổ, giữ vững mạch máu hậu cần, góp phần quan trọng vào thắng lợi chung của các đơn vị thuộc Sư đoàn 316 và Quân khu 2.

Những cống hiến đó đã được Đảng, Nhà nước ghi nhận bằng nhiều phần thưởng cao quý như Huân chương Kháng chiến, Huân chương Chiến sĩ vẻ vang, Huy hiệu 50 năm tuổi Đảng, cùng nhiều bằng khen, giấy chứng nhận của Hội Cựu chiến binh Việt Nam và các cấp, các ngành.

Nay ông Trần Đình Phúc đã ngoài 70 tuổi, sức khỏe suy giảm, trí nhớ không còn vẹn nguyên như trước nên nhiều chi tiết về những năm tháng chiến tranh đã dần phai mờ. Tuy vậy, những huân chương, giấy tờ lưu giữ trong gia đình vẫn là minh chứng rõ ràng cho một thời tuổi trẻ đầy cống hiến, hy sinh và tự hào.

Cuộc đời và sự nghiệp cách mạng của ông Trần Đình Phúc là hình ảnh tiêu biểu của thế hệ thanh niên Việt Nam sẵn sàng lên đường khi Tổ quốc cần. Đó là ngọn lửa truyền thống cần được gìn giữ và tiếp nối, để các thế hệ mai sau luôn trân trọng hòa bình, độc lập hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn