Cựu chiến binh

Lào Cai Quyết Thắng Những Trận Đầu

Lào Cai22/12/2025Đỗ Thị Hồng Lĩnh (chi đoàn thôn Khe Trang, xã Đông Cuông)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
Lào Cai Quyết Thắng Những Trận Đầu

Bố tôi : Đỗ Minh Bản, sinh 29-12-1947; quê quán: Quang Minh , Kiến Xương, Thái Bình, nơi ở hiện nay: Xã Phúc Lợi , tỉnh Lào Cai. Một cựu chiến binh từng tham gia cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước - một giai đoạn hào hùng nhưng cũng đầy gian khổ của dân tộc Việt Nam. Khi đất nước cần, bố đã gác lại tuổi trẻ - rời xa quê hương để lên đường chiến đấu, góp phần bảo vệ độc lập, tự do cho tổ quốc. Trong không khí trang nghiêm và đầy tự hào khi cả nước hướng về các ngày lễ lớn của dân tộc, tôi lại có dịp được trò chuyện với bố về những năm tháng hào hùng ấy.

Bố tôi bắt đầu kể lại: sau thất bại ê chề nhục nhã 7-5-1954 tại Điện Biên Phủ “lừng lẫy năm châu, chấn động địa cầu”. Thực dân Pháp buộc phải ngồi vào bàn đàm phán và ký hiệp định Giơnevơ tại Thuỵ Sỹ chấm dứt chiến tranh lập lại hoà bình ở Đông Nam Á mưu đồ của thực dân Pháp là lấy vĩ tuyến 17 sông bến Hải làm giới tuyến tạm thời, sau 3 tháng trả lại cho Việt nam. Mỹ hất cẳng Pháp âm mưu chia cắt Việt Nam làm 2 như đã làm với Triều Tiên. Nhà yêu nước Việt Thái Bình đã nói:’này ông Ních sơn , nếu người ta đem ông ra cắt làm đôi gọi phần trên là A, phần dưới là B liệu ông có chịu được không ? Những gương chiến đấu quên mình trong kháng chiến chống Pháp như là: La Văn Cầu chặt bỏ cánh tay bị thương để tiếp tục chiến đấu. Cù Chính Lam quyết tâm tiêu diệt bằng được chiếc xe tăng của Pháp trên dường số 4. Tô Vĩnh Diện lấy thân mình chèn không để pháo lăn xuống vực khi bộ đội kéo pháo vào Điện Biên. Phan Đình Giót lấy thân lấp lỗ châu mai để đồng đội xong lên tiêu diệt cứ điểm. Bế Văn Đàn lấy thân làm giá súng. Chống Mỹ: nhân dân miền Nam cực kỳ gian khổ. Nhờ quan thầy Mỹ tiếp sức và nuôi dưỡng bọn phản động là anh em Ngô Đình Diện, Ngô Đình Nhu, Ngô Đình Cẩm dùng chế độ “ gia đình trị “ chia nhau cai trị Sài Gòn, Đã Nẵng, Cao Nguyên Trung Phần. Chế độ Ngô Đình Diện vô cùng khắc nghiệt, hà khắc, chúng lê máy chém Miền Nam dùng ‘luật 10/59’ tìm diệt chúng giết hại đồng bào ta khắp nơi dùng “giết nhầm còn hơn bỏ sót ” nhằm tiêu diệt việt cộng và những người thân cộng. Chúng dựng nhiều nhà tù khắp Miền Nam. Tiếng khóc ai oán khăp nơi của đồng bào ta khi ăn nắm cơm thuốc độc tại nhà tù Phú Lợi. Những cuộc biểu tình của học sinh, sinh viên Sài Gòn chống chiến tranh tiêu biểu như: Trần Văn Ơn, Lê Quang Vinh còn lưu truyền mãi mãi sau. Trên đất Mỹ các cuộc biểu tình chống chiến tranh cũng bùng nổ ra rộng lớn. Ngọn lửa tự thiêu của Morixon chống chiến tranh xâm lược ở Việt Nam vẫn còn vang mãi trong trái tim khối óc của những người yêu chuộng hoà bình trên thế giới với vần thơ của ông dặn lại đứa con gái bé bỏng : ‘ Ê-mi-Ly con ơi , trời đã tối rồi, cha không bế con về được nữa. Tối nay mẹ đến tìm con, con hãy ôm lấy mẹ và hôn cho cha nhé . Và con nói giùm với mẹ: cha đi vui xin mẹ đừng buồn Oa-sinh-tơn buổi hoàng hôn. Tất cả, vâng tất cả đã thôi thúc trái tim đầy nhiệt huyết và tuổi trẻ của bố lúc bấy giờ, vẫn biết “luật NVQS năm 1962, quy định độ tuổi thanh niên nhập ngũ là đủ 18 tuổi”. Nhưng năm 1964 lúc bấy giờ tròn 17 tuổi bố đã trích máu ở ngón tay viết “Đơn xin đi bộ đội” những mong được cống hiến sức trẻ vào sự nghiệp bảo vệ tổ quốc. Ngày 15-5-1965 bố nhận được giấy gọi đi bộ đội. Bố được sắp xếp ở đơn vị công an nhân dân vũ trang được huấn luyện các khoá mục cả chiến thuật và kỹ thuật. Do tình hình chiến trường gay cấn cần chi viện nhân lực, do đó một số bộ đội công an nhân dân vũ trang được điều động sang đơn vị chính quy. Bố cũng được điều động sang đại đội 965 do tỉnh đội Lào Cai quản lý. Sang đấy bố được học thêm rất nhiều khoá mục mới về vũ khí, được tập bắn, trung liên, thượng liên, đại liên, còn được học sử dụng máy cao xạ 12ly7. Từ ngữ chưa được nghe bao giờ như: 4 phương, 8 hướng 1.2.3.4.12.32.14.34. Sau sự kiện “Vịnh Bắc Bộ” ngày 5-8-1964 Giôn Sơn chính thức tuyên chiến với miền bắc Việt Nam, chúng hòng kéo dài vĩ tuyến 17 qua sông bến Hải. Ngày ngày hàng đàn quạ Mỹ nối đuôi nhau bay ra ném bom oanh tạc các trọng điểm , các tuyến đường giao thông. Trong đó có tuyến đường sắt Hà Nội - Lào Cai. Trong thời gian huấn luyện trung đội trưởng của bố là đồng chí: Phạm Ngọc Đoán người dân tộc Tày ở phía trên cầu Âu Lâu huyện Trấn Yên, Yên Bái. Tiểu đội trưởng là Nguyễn Như Tâm người ở thị trấn Mậu A - Văn Yên - Yên Bái. Bố lúc này được giao nhiệm vụ làm khẩu đội trưởng thượng liên và làm tiếp phẩm cho đơn vị. Được lệnh của cấp trên gấp rút tổ chức xây dựng các trận địa phòng không trên các ngọn đồi gần đấy. Túc trực 24/24 giờ, trên các ụ súng gồm 2 khẩu đại liên và 3 khẩu thương liên. Hàng ngày tiếng ầm ì vang lên do máy phản lực Mỹ ném bom bắn phá cầu Bùm, bên dưới ga Bảo Hà hòng cắt đứt đường vận chuyển của chúng ta. 11h trưa ngày 11-7-1965, khi cả thị xã Lào Cai đang còn chìm trong giấc ngủ trưa. Bỗng tiếng còi nhà máy điện vang lên, kết hợp tiếng máy bay phản lực gầm rú trên bầu trời Lào Cai. Từng tốp AD6 và F4 đen trũi như những chiếc vỉ ruồi gầm rú vút trên bầu trời. Chỉ huy hô “ 23 phản lực bay ngang” [ 23 tức là hướng Đông Nam]. Tất cả họng súng quay về hướng đó. Chỉ huy hô tiếp “cự ly 300m chiến thứ 2” bắn . Dự lệnh và động lệnh được phát ra các ụ súng cùng nhau phát hoả. Những viên đạn vạch đường đỏ lừ vút lên không trung. Tìm diệt bọn quạ Mỹ chúng lao hết về phía Sa Pa. Tiếng súng im bặt chỉ huy hô to “tất cả giữ nguyên vị trí chờ lệnh”. Trận địa im bặt đồng chí nào cũng căng thẳng. Để tiết kiệm đạn trong huấn luyện chỉ được bắn tập bằng súng k44. Nằm bắn có hệ tỳ cự ky 100m, đạn 3 viên thời gian không hạn chế. Lần đầu tiên được tác chiến với máy bay phản lực Mỹ, mặc dù chưa hạ được chiếc nào, song với lưới lửa phòng không dày đặc của các chiến sỹ đại đội 965 đã kịp thời phát hoả xua đuổi đàn quạ Mỹ. 13h30 còi nhà máy điện vang lên “Báo yên” khoảng 10 phút sau 1 đoàn cán bộ và nhân dân khu phố Duyên Hải và tỉnh đội Lào Cai, lên trận địa thăm hỏi động viên bộ đội. Các đồng chí: Nguyễn Tất, Bế Quang Khải, Lương Quyết Định cùng đại đội tỏ lời khen ngợi đơn vị rất kịp thời, không bị động rất nhanh chóng đánh trả máy bay phản lực Mỹ. Cùng lúc đó đài truyền hình Lào Cai phát đi bản tin nhanh của đồng chí Trương Duyên chính trị viên đài đội với nội dung nêu bật được tinh thần cảnh giác cao độ của quân và dân Lào Cai đã kịp thời phát hiện và đánh trả quân cướp Mỹ. Tối hôm đó đoàn văn công Lào Cai đến thăm đơn vị và biểu diễn văn nghệ phục vụ. Nhạc sỹ Ngọc Quang trưởng đoàn tự sáng tác và biểu diễn sau đó truyền đạt lại cho đơn vị bài: “Lào Cai quyết thắng Mỹ trận đầu”, nội dung bài là: “Rừng núi Lào Cai sẵn sàng chờ bọn bay, quân và dân ta đoàn kết tiêu diệt chúng bay, giặc Mỹ tới đây chúng xâm phạm đất trời. Rừng núi Lào Cai thắng Mỹ ngay trận đầu”.Ngày 11-7-1965 ấy còn in đậm trong trái tim khối óc của những người có mặt trên mảnh đất biên cương của Tổ Quốc. Mặc dù chưa hạ gục được không lực Hoa Kỳ. Nhưng lưới lứ phòng không của quân và dân tỉnh Lào Cai, đã kịp thời ngan chặn và xua đuổi lũ cướp trời. Thể hiện rõ khí phách anh hùng dân tộc của người Việt Nam, không chịu khuất phục bất kỳ kể thù nào dù lớn hay mạnh gấp nhiều lần.

Bố tôi muốn nhắn nhủ tới thế hệ trẻ hôm nay rằng: các cháu đang sống trong hoà bình hãy trân trọng điều đó. Cố gắng học tập, rèn luyện đạo đức, góp phần xây dựng đất nước ngày càng giàu đẹp, xứng đáng với sự hy sinh của các thế hệ đi trước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn