Lão CCB Phan Xuân Liêu và sứ mệnh 'Pho sử sống' dẫn lối cho tương lai Tân Xuân
Nếu phải tìm một người mang trong mình trọn vẹn hào khí của dòng sông Gianh suốt một thế kỷ qua, đó chính là cựu chiến binh Phan Xuân Liêu. Sinh năm 1935, bác là một trong những hội viên cao tuổi nhất của Hội CCB phường Ba Đồn, người đã đi qua hai cuộc kháng chiến trường kỳ của dân tộc. Với tư cách là dân quân tự vệ (DQTV), bác đã bám trụ mảnh đất quê hương từ những ngày Ba Đồn còn là vùng bãi ngang đầy nắng gió và đạn bom. Ký ức của bác là những đêm trực chiến bên mâm pháo dã chiến, là những trận hiệp đồng dân quân vác đá lấp hố bom để xe vào Nam chi viện. Bác nhớ từng con nước, từng rặng bần, nơi bác cùng đồng đội đã thiết lập những trận địa chông mìn khiến quân xâm lược phải kinh hồn bạt vía. Với bác Liêu, mỗi tấc đất Tân Xuân không chỉ là địa lý, mà là máu thịt của bạn bè, đồng chí đã ngã xuống.
Ở tuổi thượng thọ, bác vẫn giữ phong thái đĩnh đạc, đôi mắt tinh anh và trí nhớ siêu việt về những sự kiện lịch sử của địa phương. Bác sống liêm chính, mẫu mực, là cây đại thụ che bóng mát cho con cháu và các thế hệ CCB đi sau. Tại Chi hội Tân Xuân, bác luôn là người cố vấn tận tâm cho công tác xây dựng Đảng và chính quyền. Bác dạy lớp trẻ Đoàn phường Ba Đồn bằng những câu chuyện kể chân thực, không hoa mỹ nhưng thấm đẫm triết lý nhân sinh: "Hòa bình là món quà vô giá được xây bằng sự hy sinh thầm lặng. Các cháu đừng bao giờ quên cội nguồn, bởi mất gốc là mất tất cả". Sự hiện diện của bác trong các buổi lễ truyền thống như một gạch nối linh thiêng giữa quá khứ hào hùng và hiện tại rực rỡ.
Cuộc đời bác Phan Xuân Liêu là minh chứng cho tinh thần "Người lính không tuổi". Bác không nghỉ ngơi, bác vẫn miệt mài cùng thanh niên tham gia các phong trào khuyến học, bảo tồn văn hóa địa phương và dạy lớp trẻ cách sống nhân hậu, chính trực. Bác thường nhắc nhở các bạn trẻ: "Ba Đồn xưa nghèo nhưng giàu tình nghĩa, nay hiện đại cũng phải giữ cho được cái nghĩa tình ấy". Bác chính là biểu tượng rực rỡ nhất của hào khí dòng Gianh, nhắc nhở thanh niên Ba Đồn phải biết trân trọng và phát huy di sản của cha ông, để quê hương mãi mãi trường tồn và khởi sắc. Bác sống giản dị, chan hòa, nhưng tầm vóc tâm hồn bác lại lớn lao như dòng sông Gianh cuộn chảy, luôn gieo mầm hy vọng cho thế hệ tương lai.



