LÃO CHÈO ĐÒ VÀ "CÂY CẦU DI ĐỘNG" TRÊN SÔNG NHẬT LỆ
Khi bến phà chính Quán Hàu trở thành "tọa độ chết", những bến đò ngang dân sinh tại xã Hàm Ninh (phía tả ngạn sông Nhật Lệ) trở thành những mạch máu phụ trợ cực kỳ quan trọng để vận chuyển thương binh và cán bộ qua sông.
Năm đó, cụ Bền đã ngoài 60 tuổi. Con cháu khuyên cụ sơ tán vào vùng núi để tránh bom, nhưng cụ kiên quyết bám trụ lại ngôi nhà ven sông của mình. Cụ bảo: "Sông nước ni là máu thịt của tau. Bộ đội còn đánh giặc, tau còn sức chèo đò thì còn phục vụ."
Chiếc đò nan của cụ Bền nhỏ bé, mong manh giữa dòng sông rộng lớn. Ban ngày, cụ giấu đò kỹ trong đám lau sậy um tùm ven bờ. Ban đêm, khi màn đêm buông xuống, cụ lại lặng lẽ đẩy đò ra khơi. Không biết bao nhiêu chuyến đò đã qua sông dưới tay chèo của cụ. Có những đêm gió mùa Đông Bắc rít gào, sóng sông Nhật Lệ dâng cao cuồn cuộn, chiếc đò nan chòng chành như muốn lật úp. Nhưng với kinh nghiệm của một ngư dân lão luyện, cụ Bền vẫn vững tay lái, lựa chiều con nước đưa bộ đội sang sông an toàn.
Kỷ niệm đáng nhớ nhất là lần cụ chở một nhóm thương binh nặng từ Quán Hàu về trạm phẫu thuật dã chiến ở Hàm Ninh. Giữa dòng, máy bay Mỹ thả pháo sáng. Cụ Bền nhanh trí giật tấm lưới ngụy trang phủ kín lên mạn đò, ra hiệu cho mọi người nằm im, còn mình thì ngồi bất động như một tảng đá, thả trôi đò theo dòng nước để đánh lừa địch. Chiếc máy bay quần thảo một lúc rồi bỏ đi. Cập bến an toàn, nhìn các anh thương binh được đồng đội khiêng đi cấp cứu, cụ Bền vuốt chòm râu bạc, mỉm cười hiền hậu rồi lại quay đò ra giữa dòng, tiếp tục sứ mệnh thầm lặng của mình.



