Lão dân quân biên giới và ký ức về những đêm "Gác đất"
Cụ Lý Văn Tằng, một lão nông dân tộc Dao ở Hà Giang, đã gắn trọn cuộc đời với rẻo cao biên giới. Cụ không phải là lính chuyên nghiệp nhưng đã tham gia vào lực lượng dân quân tự vệ từ những năm 1979 cho đến sau này. Cụ kể về những đêm đông lạnh thấu xương, khi cả bản đã chìm vào giấc ngủ, cụ cùng nhóm thanh niên trong bản vẫn khoác súng, tay cầm đuốc đi tuần tra dọc theo đường biên giới.
Cụ nhớ lại những năm tháng "hậu chiến" đầy căng thẳng, khi tình hình biên giới chưa hoàn toàn ổn định, cụ đã phát hiện và ngăn chặn nhiều vụ xâm canh, lấn chiếm trái phép của đối phương bằng sự cương quyết và am hiểu địa lý vùng biên. "Mình không có quân hàm, nhưng mình có tổ tiên để lại mảnh đất này, mình phải gác cho chắc," cụ Tằng khẳng định. Cụ là chứng nhân cho thế trận lòng dân bền chặt nơi biên cương. Những người như cụ Tằng chính là những "cột mốc sống" không bao giờ lung lay. Nhờ có sự cảnh giác và lòng yêu nước của những người dân thường như cụ, biên giới nước ta mới giữ vững được sự toàn vẹn, chứng minh một chân lý: chủ quyền quốc gia chỉ thực sự vững chắc khi mỗi người dân đều ý thức mình là một người lính canh phòng.



