Lao động khổ sai nhưng tâm trí vẫn hướng về đất nước
Một trong những hình ảnh đặc biệt về Trường Chinh trong những ngày ở Sơn La là hình ảnh người tù phải lao động khổ sai nhưng vẫn giữ được đời sống tinh thần.
Tư liệu tiểu sử của ông ghi lại rằng trong thời gian này, Đặng Xuân Khu đã viết bài thơ “Lấy củi”. Những câu thơ nói về việc đi lấy củi giữa núi rừng, nhưng phía sau cảnh lao động là nỗi đau trước cảnh đồng bào lầm than và khát vọng trở về với cuộc đấu tranh.
Điều đó cho thấy một điều rất đáng suy ngẫm.
Người tù có thể bị bắt phải cúi xuống nhặt từng cành củi.
Nhưng tâm trí của họ không bị bắt cúi xuống.
Thân thể ở Sơn La.
Nhưng suy nghĩ vẫn hướng về quê hương.
Về đồng bào.
Về những người đang tiếp tục đấu tranh ngoài kia.
Nhà tù có thể kiểm soát đôi tay, đôi chân của người tù, nhưng rất khó kiểm soát được suy nghĩ và niềm tin của một con người.



