LẦU MÍ CHỨ – MỘT THỜI ĐÁNG NHỚ
“Lầu Mí Chứ – những năm tháng tuổi trẻ trọn vẹn cống hiến, kiên cường bám trụ biên giới xã Xín Cái, huyện Mèo Vạc; một thời gian lao nhưng tự hào, một dấu ấn đẹp của lòng yêu nước và tình quân dân keo sơn nơi cao nguyên đá Hà Giang.”
LẦU MÍ CHỨ – MỘT THỜI ĐÁNG NHỚ
(Xã Xín Cái, huyện Mèo Vạc, tỉnh Hà Giang)
“Có những khoảng thời gian, một khi đã đi qua, sẽ mãi khắc sâu vào tim như một dấu ấn không thể phai mờ.” Và với Lầu Mí Chứ, những năm tháng tuổi trẻ bám trụ nơi tuyến đầu Xín Cái chính là một thời như vậy – một thời trọn vẹn cống hiến, một thời đầy gian lao nhưng rực rỡ niềm tự hào, một thời mà mỗi bước chân, mỗi giọt mồ hôi đều là lời khẳng định tình yêu với Tổ quốc và bà con nơi đây.
Trên mảnh đất cao nguyên đá nơi gió luôn hú vang giữa kẽ núi, nơi đường biên uốn lượn giữa vách đá dựng đứng, Lầu Mí Chứ đã cùng đồng đội đi qua bao nắng mưa, bao giá rét. Ngày ngày, anh băng rừng, lội suối, luồn lách qua bụi gai dày đặc để tuần tra sát từng cột mốc, từng lối mở. Có những chuyến đi kéo dài nhiều ngày đêm, ăn với lương khô, uống nước suối chảy, ngủ dựa lưng vào tảng đá lạnh lẽo giữa đêm sương buốt giá. Nhưng chưa bao giờ anh nao núng, bởi trong tim luôn thấm nhuần một niềm tin: “Được đứng chắn ở đây, là niềm vinh dự lớn lao nhất của đời tôi”. Những gian khó ấy, giờ đây khi nhớ lại, đều trở thành những kỷ niệm ngọt ngào, là minh chứng cho một thời tuổi trẻ đã sống trọn vẹn với trách nhiệm, với lời thề dưới lá cờ Tổ quốc.
Không chỉ vững vàng trên tuyến phòng thủ, Lầu Mí Chứ còn để lại bao tình cảm đẹp trong trái tim bà con các dân tộc Mông, Dao, Giáy, Nùng, Lô Lô trên địa bàn. Anh gần gũi, thân mật như người trong nhà, tận tình giúp đỡ khi bà con gặp khó khăn mùa màng, khi có người già đau ốm, khi các em nhỏ thiếu điều kiện ăn học. Những việc làm giản dị nhưng xuất phát từ tấm lòng đã vun đắp cho tình quân dân ngày càng keo sơn, khiến bà con nơi đây luôn trìu mến gọi anh là “người con của bản làng”.
Thời gian lặng lẽ trôi đi, bộ quân phục đã bạc màu, những vết chai trên bàn tay đã dày thêm, nhưng những gì Lầu Mí Chứ dành cho mảnh đất Xín Cái thì vẫn nguyên vẹn như ngày đầu. Đó là một thời tuổi trẻ không hối hận, một thời âm thầm cống hiến, một thời mãi mãi đáng nhớ trong hành trang cuộc đời anh.
Lầu Mí Chứ – một thời đáng nhớ nơi tuyến đầu, một tấm gương sáng ngời lòng trung thành, trách nhiệm và tình cảm sâu nặng với quê hương, với Tổ quốc.


