LẤY THÂN CHÈN PHÁO
MỘT THỜI HOA LỬA
Câu chuyện: LẤY THÂN CHÈN PHÁO
Cuối năm 1953, chiến dịch Điện Biên Phủ đang được khẩn trương chuẩn bị. Trên những con đường núi hiểm trở của Tây Bắc, hàng ngàn cán bộ, chiến sĩ ngày đêm vận chuyển lương thực, đạn dược và pháo binh vào trận địa.
Trong đoàn quân ấy có chiến sĩ Tô Vĩnh Diện.
Những khẩu pháo nặng hàng tấn được kéo bằng sức người vượt qua núi cao, vực sâu. Công việc vô cùng nguy hiểm nhưng ai cũng hiểu rằng mỗi khẩu pháo được đưa vào trận địa là thêm một phần sức mạnh cho chiến dịch quyết định vận mệnh đất nước.
Một đêm đầu năm 1954, đơn vị của Tô Vĩnh Diện đang kéo pháo qua một đoạn dốc đứng. Trời tối, đường trơn trượt sau cơn mưa.
Bất ngờ dây kéo bị đứt.
Khẩu pháo nặng hàng tấn lao ngược xuống dốc.
Nếu khẩu pháo rơi xuống vực, toàn bộ công sức của đơn vị sẽ đổ sông đổ biển. Nhiều chiến sĩ phía dưới còn có thể bị nguy hiểm đến tính mạng.
Trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, Tô Vĩnh Diện không hề do dự.
Anh lao tới.
Dùng chính thân mình chèn vào bánh pháo.
Tiếng hô thất thanh vang lên giữa núi rừng.
Khẩu pháo dừng lại.
Đồng đội được an toàn.
Nhưng người chiến sĩ trẻ đã anh dũng hy sinh.
Khi biết tin, nhiều đồng đội không cầm được nước mắt. Họ hiểu rằng chiến thắng ngày mai được đổi bằng sự hy sinh của những người như Tô Vĩnh Diện.
Nhờ sự cố gắng của toàn quân, những khẩu pháo cuối cùng cũng được đưa vào trận địa.
Vài tháng sau, chiến dịch Điện Biên Phủ toàn thắng, làm chấn động địa cầu, buộc thực dân Pháp phải ký Hiệp định Genève, chấm dứt chiến tranh ở Đông Dương.
Trong chiến thắng vĩ đại ấy có sự đóng góp thầm lặng của biết bao người chiến sĩ.
Và Tô Vĩnh Diện là một trong những người như thế.
Điều khiến tôi xúc động nhất không phải là hành động lao vào bánh pháo.
Mà là tinh thần đặt lợi ích của đất nước lên trên sự sống của bản thân.
Ngày nay, khi đọc lại câu chuyện ấy, tôi càng hiểu rằng lòng yêu nước không chỉ được thể hiện bằng những lời nói lớn lao.
Lòng yêu nước được thể hiện bằng sự sẵn sàng cống hiến.
Bằng trách nhiệm với tập thể.
Bằng tinh thần dám hy sinh vì điều đúng đắn.
Chiến tranh đã lùi xa.
Những con đường kéo pháo năm xưa giờ đã phủ đầy màu xanh của hòa bình.
Nhưng câu chuyện về Tô Vĩnh Diện vẫn còn được kể lại như một biểu tượng đẹp của chủ nghĩa anh hùng cách mạng Việt Nam.
Có những con người tuổi đời ngắn ngủi.
Nhưng sự hy sinh của họ đã làm nên những chiến thắng vĩ đại cho dân tộc.
Và Tô Vĩnh Diện chính là một trong những người như thế – người chiến sĩ đã dùng thân mình giữ lại khẩu pháo, góp phần làm nên mùa xuân chiến thắng của đất nước.



