Lấy Thân Làm Bộc Phá: Khúc Tráng Ca Bất Tử Trên Đỉnh Him Lam
Trong khúc tráng ca giải phóng dân tộc rực lửa, chiến dịch lịch sử Điện Biên Phủ đứng chót vót như một tượng đài thép. Ở nơi chiến trường khốc liệt ấy, giữa biển máu và bão đạn, anh hùng Phan Đình Giót đã ghi danh mình vào thiên thu bằng một quyết định nghẹt thở: biến lồng ngực mình thành tấm lá chắn dập tắt hỏa điểm giặc, mở đường cho toàn quân tiến lên xé tan cứ điểm Him Lam.
Trong khúc tráng ca giải phóng dân tộc rực lửa, chiến dịch lịch sử Điện Biên Phủ đứng chót vót như một tượng đài thép. Ở nơi chiến trường khốc liệt ấy, giữa biển máu và bão đạn, anh hùng Phan Đình Giót đã ghi danh mình vào thiên thu bằng một quyết định nghẹt thở: biến lồng ngực mình thành tấm lá chắn dập tắt hỏa điểm giặc, mở đường cho toàn quân tiến lên xé tan cứ điểm Him Lam.
Cậu bé nghèo Phan Đình Giót sinh năm 1922 tại Cẩm Xuyên, Hà Tĩnh, kinh qua tuổi thơ tủi hờn khi phải đi ở, làm thuê từ năm 13 tuổi. Cuộc đời chìm trong tăm tối chỉ thực sự bừng sáng khi ngọn lửa Cách mạng Tháng Tám bùng cháy. Năm 1950, anh khoác lên mình màu áo chiến sĩ, bước vào đời quân ngũ. Bằng tấm lòng vị tha, anh lo từng giấc ngủ, chén canh, nhẹ nhàng khuyên nhủ đồng đội như một người anh cả. Nhưng trên mặt trận, người anh ấy lại là một mãnh tướng gan góc. Hai lần bị thương nặng trong các chiến dịch lớn như Trung Du, Hòa Bình, Tây Bắc, anh vẫn nén đau đớn, kiên quyết ở lại sát cánh cùng đồng đội đến cùng.
Chiều ngày 13 tháng 3 năm 1954, thời khắc lịch sử điểm. Đại đội 58 thuộc Đại đoàn 312 nhận lệnh san phẳng cứ điểm Him Lam – trận đánh mở màn cho chiến dịch Điện Biên Phủ. Tiếng pháo ta gầm vang rạch xé không trung, khí thế hào hùng chưa từng có. Dưới mưa đạn cuồng bão của quân Pháp, các chiến sĩ liên tiếp lao lên. Đánh đến quả bộc phá thứ chín, Phan Đình Giót bị thương ở đùi nhưng vẫn kiên cường xung phong đánh tiếp. Khi các cán bộ chỉ huy gục xuống, anh tự đứng ra gánh vác trách nhiệm chỉ huy trung đội. Giữa lúc ấy, một hỏa điểm ngầm từ lô cốt giặc điên cuồng phun lửa, đạn trút như mưa khiến lực lượng xung kích ùn lại, máu đồng đội đổ xuống đầm đìa.
Ánh mắt rực lửa căm hờn, Phan Đình Giót trườn người sát mặt đất, nhích từng cm tiến về phía lỗ châu mai. Dù bị thương thêm hai lần vào vai, máu chảy đầm đìa đến ngất đi, anh vẫn gồng hết tàn lực tỉnh dậy. Hết băng đạn tiểu liên này đến băng đạn khác, hỏa điểm địch vẫn giội lửa tàn khốc. Không thể để đồng đội ngã xuống thêm nữa, ý chí đanh thép bùng lên. Anh đứng thẳng người bên lỗ châu mai, dốc toàn bộ sức tàn gầm lên một tiếng xé trời: “Quyết hy sinh vì Đảng, vì dân!”.
Nói rồi, anh rướn người, tay bám chặt vào thân gỗ, xoay người áp trọn lồng ngực mình vào lỗ châu mai đen ngòm. Tiếng súng giặc câm bặt. Lồng ngực người anh hùng đã dập tắt hoàn toàn quỷ lửa Him Lam. Toàn đơn vị như ngọn sóng trào dâng, ào ạt xông lên tiêu diệt gọn cứ điểm, gieo mầm cho chiến thắng lẫy lừng năm châu. Phan Đình Giót ngã xuống khi tuổi đời vừa chín, nhưng hình bóng anh – người chiến sĩ lấy thân mình làm bộc phá – sẽ mãi mãi là ngọn lửa bất diệt gầm vang cùng non sông Việt Nam.



