Lấy Thân Làm Chân Súng Mở Đường Chiến Thắng
Câu chuyện lịch sử đầy xúc động và kiên cường về Anh hùng Bế Văn Đàn – người chiến sĩ trẻ tộc Tày đã lấy chính thân mình làm chân súng cho đồng đội nhả đạn, cản bước tiến của kẻ thù trong Chiến dịch Đông Xuân 1953 – 1954, trở thành biểu tượng bất tử của tinh thần đồng đội và lòng yêu nước.
1. Trận chiến sinh tử giữa thung lũng Mường Pồn
Tháng 12 năm 1953, trong đợt tiến công tiến về Điện Biên Phủ, Trung đoàn 148 nhận nhiệm vụ bao vây và tiêu diệt quân Pháp tại Mường Pồn (Lai Châu). Lực lượng địch bị dồn vào thế bí đã điên cuồng phản công. Chúng huy động máy bay thả bom, nã pháo dữ dội rồi cho bộ binh có xe tăng yểm trợ đợt ồ ạt xông lên nhằm phá vỡ vòng vây.
Bế Văn Đàn – người con xứ Cao Bằng, lúc này là Chuẩn úy, Tiểu đội trưởng liên lạc của Trung đoàn 148 – đang thực hiện nhiệm vụ truyền lệnh trên chiến trường. Làn đạn dày đặc khiến việc liên lạc vô cùng nguy hiểm, nhưng anh vẫn dũng cảm vượt qua mưa bom bão đạn để chuyển lệnh tác chiến kịp thời đến từng mũi tiến công.
2. Tình thế ngàn cân treo sợi tóc
Khi quay trở lại đại đội, Bế Văn Đàn chứng kiến một cảnh tượng khốc liệt: đại đội của anh chỉ còn lại vài người, thương vong gần hết. Quân địch với số lượng áp đảo đang rầm rộ tiến lên đỉnh đồi.
Lúc này, khẩu súng trung liên (súng máy) của đồng đội Chu Văn Pù là hỏa lực duy nhất có thể chặn đứng đợt tràn lên của địch. Tuy nhiên, địa hình trên đỉnh đồi bị xới tung bởi bom đạn, không có điểm tựa bằng phẳng để đặt chân súng. Nếu không bắn được súng trung liên, quân địch sẽ tràn lên chiếm mất thế thượng phong và đe dọa toàn bộ lực lượng còn lại.
Nỗ lực đặt súng lên đất bị sạt lở khiến đường đạn đi chao đảo, không chính xác. Kẻ thù ngày càng tiến lại gần.
3. "Vì Đảng, vì dân, đồng đội bắn đi!"
Không một phút đắn đo, Bế Văn Đàn xông lại phía khẩu trung liên. Anh lao ra khỏi gờ đất, ghé hai vai mình làm chân súng cho đồng đội.
Thấy Bế Văn Đàn lấy thân mình làm giá đỡ, đồng đội Chu Văn Pù bàng hoàng nghẹn ngào, tay run lên không nỡ bóp cò vì biết sức giật mãnh liệt của khẩu súng trung liên cùng hơi nóng dồn dập sẽ gây sát thương nặng cho anh.
Nhìn thấy sự do dự của đồng đội và gạt đi cơn đau từ những vết thương trước đó, Bế Văn Đàn hô to lời thề đanh thép:
"Kẻ thù trước mặt, giữ lấy dân, giữ lấy nước, đồng đội bắn đi!"
Lời hô ấy như một mệnh lệnh từ trái tim. Chu Văn Pù nén đau thương, xiết chặt tay cò. Khẩu trung liên trên vai Bế Văn Đàn nhả đạn liên hồi, quật ngã từng lớp quân địch đang tràn lên. Mặc cho độ giật quật mạnh vào vai và thân thể chịu nhiều vết thương mới, Bế Văn Đàn vẫn đứng vững như một pho tượng đá, giữ chặt chân súng cho đến khi đợt phản công của địch bị đập tan hoàn toàn.
4. Khúc ca trường tồn cùng đất nước
Trận đánh kết thúc thành công, giữ vững được trận địa, nhưng Bế Văn Đàn đã anh dũng hy sinh ngay tại chiến trường Mường Pồn khi mới 22 tuổi.
Hình ảnh người chiến sĩ Tày lấy thân mình làm chân súng đã trở thành một trong những biểu tượng cao đẹp nhất về tinh thần đồng đội, sự dũng cảm và chí khí quật cường của Quân đội nhân dân Việt Nam.
Năm 1955, Bế Văn Đàn được Đảng và Nhà nước truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân. Tên của anh đã đi vào thơ ca, nhạc họa và được đặt cho hàng loạt trường học, con đường trên khắp Việt Nam, khắc ghi tấm gương của một người anh hùng đã hóa thân thành giá đỡ cho chiến thắng của dân tộc.



