Lấy thân làm giá súng
Bế Văn Đàn – Khúc Ca Anh Hùng Của Đôi Vai Thép Nơi Bản Chuối Trong đền thờ tâm linh của dân tộc, chiến thắng Điện Biên Phủ "lừng lẫy năm châu, chấn động địa cầu" là một bức tranh hoành tráng được dệt bằng máu và nước mắt của hàng vạn chiến sĩ kiên trung. Trong số những anh linh đã hóa thân vào lòng đất mẹ Điện Biên, người con ưu tú của quê hương Cao Bằng – anh hùng Bế Văn Đàn – đã viết nên một thiên sử thi bất tử về tinh thần "Quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh". Anh sinh ra tại xã Triệu Ẩu (nay là xã Bế Văn Đàn), huyện Quảng Hòa, tỉnh Cao Bằng, trong một gia đình nghèo giàu truyền thống yêu nước. Mang theo chí khí quật cường của quê hương cách mạng, anh nhập ngũ và trở thành một chiến sĩ liên lạc dũng cảm của Đại đội 101, Trung đoàn 174. Tháng 12 năm 1953, cuộc chiến tại thung lũng Mường Thanh bước vào giai đoạn giằng co khốc liệt. Đại đội của Bế Văn Đàn nhận nhiệm vụ chốt chặn tại Bản Chuối (Điện Biên) nhằm ngăn chặn mũi phản công điên cuồng của quân Pháp. Địch tập trung hỏa lực pháo binh và máy bay bắn phá dữ dội, sau đó xua bộ binh tràn lên hòng bao vây và tiêu diệt đại đội của ta. Trận đấu diễn ra vô cùng ác liệt, nhiều đồng chí thương vong, khẩu đội súng máy chỉ còn lại hai người. Đồng chí Chu Văn Pù là xạ thủ súng máy nhưng lúc này không thể bắn được vì giá súng đã bị bom đạn phá hủy, trong khi quân địch đang hung hãn xông lên ngày một gần, khoảng cách chỉ còn vài mươi mét. Trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, nếu không có hỏa lực súng máy kìm chân địch, toàn bộ trận địa sẽ bị xóa sổ, con đường chi viện của ta sẽ bị cắt đứt. Không một chút đắn đo, Bế Văn Đàn – khi đó đang làm nhiệm vụ truyền lệnh – đã lao băng qua làn đạn xối xả, đến bên cạnh Chu Văn Pù. Anh nhanh chóng lao mình xuống, dùng hai tay nhấc hai chân súng máy đặt lên đôi vai gầy nhưng rắn rỏi của mình, rồi hét lớn: "Bắn đi! Vì Đảng, vì dân, bắn chết chúng nó đi!". Chu Văn Pù còn đang do dự vì sợ loạt đạn đại liên giật mạnh sẽ làm xé rách vai đồng đội, nhưng trước ánh mắt kiên định, rực lửa căm thù của Bế Văn Đàn, anh đã bóp cò. Khẩu súng máy khạc lửa dữ dội trên vai Bế Văn Đàn, đẩy lùi nhiều đợt tấn công của giặc, giữ vững trận địa Bản Chuối. Anh dũng hy sinh khi hai vai vẫn giữ chặt chân súng, Bế Văn Đàn đã hóa thân thành tượng đài bất tử. Đôi vai của người con Cao Bằng không chỉ nâng đỡ một khẩu súng, mà đã nâng đỡ cả một ý chí thép đá, một khát vọng tự do cháy bỏng của cả một dân tộc.


