Lấy Thân Làm Giá Súng
THỜI HOA LỬA – BẾ VĂN ĐÀN: LẤY VAI MÌNH LÀM GIÁ SÚNG
Có những câu chuyện dù đã đi qua hơn nửa thế kỷ, mỗi lần kể lại người ta vẫn phải chậm giọng.
Bởi đằng sau vài dòng lịch sử là một con người bằng xương bằng thịt.
Một người lính trẻ.
Một tuổi đời còn rất ngắn.
Và một khoảnh khắc đã trở thành biểu tượng của lòng dũng cảm.
Đó là câu chuyện về Bế Văn Đàn.
Tôi từng tự hỏi, một người lính phải có lòng dũng cảm đến mức nào mới có thể đứng giữa trận địa, biết rằng phía trước là bom đạn, mà vẫn bình tĩnh đưa chính thân mình vào vị trí nguy hiểm nhất để đồng đội tiếp tục chiến đấu?
Có lẽ chỉ những người từng sống trong chiến tranh mới hiểu được câu trả lời.
Bế Văn Đàn sinh năm 1931, quê ở xã Triệu Ẩu, huyện Phục Hòa, tỉnh Cao Bằng.
Sinh ra trong một gia đình nghèo, tuổi thơ của anh gắn với những năm tháng đất nước còn chìm trong cảnh áp bức và chiến tranh.
Năm 1949, Bế Văn Đàn nhập ngũ.
Từ một chàng trai miền núi, anh trở thành người lính của Quân đội Nhân dân Việt Nam.
Những năm tháng quân ngũ đưa anh đi qua nhiều trận đánh, rèn luyện anh từ một người lính trẻ thành một chiến sĩ giàu kinh nghiệm và có ý chí chiến đấu kiên cường.
Rồi mùa đông năm 1953 đến.
Chiến dịch Điện Biên Phủ đang bước vào giai đoạn quyết liệt.
Những đoàn quân hành quân qua núi rừng Tây Bắc.
Những con đường kéo dài giữa mưa bom và pháo đạn.
Và ở đó có Bế Văn Đàn.
Ngày 12 tháng 12 năm 1953, tại mặt trận Mường Pồn, đơn vị của anh phải đối mặt với một trận chiến vô cùng ác liệt.
Quân địch liên tục phản kích.
Tiếng súng dội giữa núi rừng.
Trong lúc chiến đấu, hỏa lực của đơn vị gặp khó khăn vì thiếu vị trí đặt súng.
Khẩu trung liên cần một điểm tựa để tiếp tục bắn.
Nhưng trong khoảnh khắc ấy, người lính trẻ Bế Văn Đàn đã làm một việc mà sau này trở thành biểu tượng của cả một thế hệ.
Anh lao tới.
Dùng chính đôi vai của mình làm giá súng.
Đồng đội can ngăn.
Nhưng Bế Văn Đàn vẫn giữ nguyên tư thế.
Anh yêu cầu đồng đội tiếp tục bắn.
Phía trước là quân địch.
Phía sau là đồng đội.
Và đôi vai người lính trở thành điểm tựa cho khẩu súng.
Những viên đạn tiếp tục được bắn ra.
Nhưng cùng lúc đó, đạn địch cũng trút xuống.
Bế Văn Đàn bị thương.
Rồi bị thương thêm lần nữa.
Máu chảy trên người.
Nhưng anh vẫn không rời vị trí.
Bởi nếu anh buông ra, khẩu súng sẽ không thể tiếp tục phát huy hỏa lực.
Người lính trẻ ấy đã giữ khẩu súng cho đồng đội bằng chính thân thể mình.
Cho đến khi trận chiến kết thúc, anh đã hy sinh.
Bế Văn Đàn mới chỉ 23 tuổi.
Hai mươi ba tuổi.
Đó là cái tuổi mà nếu sống trong thời bình, một người có thể đang bắt đầu xây dựng gia đình, có thể đang mơ về tương lai, về một mái nhà, về những ngày bình yên phía trước.
Nhưng Bế Văn Đàn sinh ra trong một thời đại khác.
Tuổi trẻ của anh nằm giữa chiến trường.
Và cái chết của anh trở thành một phần của chiến thắng Điện Biên Phủ.
Sau này, Bế Văn Đàn được truy tặng Huân chương Quân công hạng Nhì và danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.
Nhưng nếu chỉ nói rằng anh là một Anh hùng, có lẽ vẫn chưa đủ.
Bởi trước khi trở thành một cái tên trong lịch sử, anh cũng chỉ là một người lính trẻ.
Cũng biết đau.
Cũng biết sợ.
Cũng có những ước mơ riêng.
Điều làm nên sự vĩ đại của anh không phải là anh không biết sợ.
Mà là trong khoảnh khắc quyết định, anh đã đặt đồng đội và nhiệm vụ lên trên sự sống của chính mình.
Đó chính là vẻ đẹp của một thế hệ người lính.
Họ không nói những điều quá lớn lao.
Họ chỉ làm những gì họ tin là phải làm.
Một người ngã xuống.
Khẩu súng vẫn tiếp tục nổ.
Đồng đội vẫn tiếp tục chiến đấu.
Và phía trước vẫn là con đường phải đi.
Hơn bảy mươi năm đã trôi qua kể từ ngày Bế Văn Đàn hy sinh.
Chiến tranh đã lùi xa.
Những ngọn núi Tây Bắc ngày nay đã bình yên hơn rất nhiều.
Nhưng nếu đứng giữa đất trời Điện Biên và nghĩ về người lính năm xưa, có lẽ ta vẫn có thể hình dung một chàng trai tuổi đôi mươi đang đứng giữa khói lửa.
Trên vai anh là khẩu súng.
Dưới chân là đất đá chiến trường.
Phía trước là quân thù.
Và trong lòng chỉ có một điều:
Đồng đội phải tiếp tục chiến đấu.
Bế Văn Đàn đã gửi lại tuổi hai mươi ba của mình nơi Mường Pồn.
Nhưng cái tên ấy không nằm lại.
Nó đi cùng lịch sử.
Đi cùng những thế hệ người lính sau này.
Và mỗi khi nhắc đến Bế Văn Đàn, người ta lại nhớ đến một hình ảnh không thể quên:
Một người lính trẻ lấy chính đôi vai mình làm giá súng, lấy thân mình làm điểm tựa cho đồng đội và lấy tuổi xuân của mình để đổi lấy ngày đất nước được bình yên.
Đó là một thời hoa lửa.
Và trong thời hoa lửa ấy,
có những người đã sống một cuộc đời rất ngắn,
nhưng để lại một ký ức rất dài.


