Anh hùng Lực lượng vũ trang

LẤY THÂN MÌNH CHE CHỞ ĐỒNG ĐỘI

Hôm nay, hơn bảy thập kỷ đã trôi qua, nhưng hình ảnh người chiến sĩ trẻ tuổi lấy thân mình che chở đồng đội vẫn sống mãi. Mỗi lần nhắc đến tên Cù Chính Lan, chúng ta nhớ đến bài học sâu sắc về tình đồng chí, đồng đội – sẵn sàng hy sinh vì nhau, vì nhiệm vụ chung. Trong không khí thi đua thực hiện Đề án “Câu chuyện thời hoa lửa”, thế hệ đoàn viên, thanh niên chúng ta nguyện học tập tấm gương ấy: sống có trách nhiệm, biết yêu thương đồng đội, sẵn sàng cống hiến hết mình cho quê hương, đất nước. Lời thề của người lính năm xưa vẫn còn vang vọng: “Thà hy sinh, quyết không để đồng đội bị bỏ lại!”.

Nghệ An23/08/2026TRẦN CHÍ THANH (Đoàn xã Vị Thanh 1)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
LẤY THÂN MÌNH CHE CHỞ ĐỒNG ĐỘI

tải xuống (1).png

ĐOÀN TNCS HỒ CHÍ MINH THÀNH PHỐ CẦN THƠ

CHI ĐOÀN ẤP 6, XÃ VỊ THANH 1

LẤY THÂN MÌNH CHE CHỞ ĐỒNG ĐỘI

Tác giả: Trần Chí Thanh– Bí thư Chi đoàn ấp 6

Những năm 1951, chiến trường Hòa Bình trở thành một trong những mặt trận ác liệt nhất của cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp. Chiến dịch Hòa Bình diễn ra trong điều kiện địa hình rừng núi hiểm trở, địch có ưu thế về hỏa lực và phương tiện cơ giới. Trên đường số 6, những trận phục kích, công đồn liên tiếp diễn ra. Mỗi ngày, mỗi giờ đều là sự thử thách lớn đối với ý chí và lòng dũng cảm của bộ đội ta.

Trong không khí khói lửa ấy, hình ảnh một người chiến sĩ trẻ tuổi quê Nghệ An đã để lại dấu ấn sâu đậm. Đó chính là Cù Chính Lan, tiểu đội trưởng bộ binh thuộc Đại đoàn 304. Sinh năm 1930 tại làng Quỳnh Đôi, huyện Quỳnh Lưu, tỉnh Nghệ An, anh lớn lên trong cảnh nghèo khó, mẹ mất sớm. Năm 16 tuổi, anh xung phong nhập ngũ. Chỉ sau vài năm chiến đấu, anh đã trở thành một người chỉ huy mưu trí, gan dạ và đặc biệt thương yêu đồng đội.

Ngày 7 tháng 12 năm 1951, trong trận Giang Mỗ lần thứ nhất, khi trận địa bị lộ, địch bắn dữ dội, đơn vị nhận lệnh tạm thời rút lui. Cù Chính Lan dũng cảm ở lại sau cùng, dùng súng máy kiềm chế hỏa lực địch để đồng đội rút an toàn. Không dừng lại ở đó, anh còn quay lại tìm kiếm, đưa được ba đồng chí bị thương về đơn vị. Hành động ấy đã thể hiện rõ tinh thần “lấy thân mình che chở đồng đội” – sẵn sàng hy sinh để bảo vệ anh em.

Chỉ ít ngày sau, ngày 13 tháng 12 năm 1951, trận Giang Mỗ lần thứ hai lại diễn ra. Khi địch điều xe tăng đến ứng cứu, chặn đường rút lui của bộ đội ta, Cù Chính Lan đã lao lên, nhảy lên xe tăng, ném lựu đạn vào buồng lái, tiêu diệt gọn kíp lái địch. Chiếc xe tăng dừng lại tại chỗ, tạo điều kiện cho đơn vị hoàn thành nhiệm vụ. Chiến công này đã mở đầu phong trào đánh xe tăng địch bằng vũ khí thông thường trong toàn quân.

Đỉnh cao của lòng dũng cảm và sự hy sinh của Cù Chính Lan là trận đánh đồn Cô Tô ngày 29 tháng 12 năm 1951. Tiểu đội anh được giao nhiệm vụ mở cửa hàng rào cho đại quân tấn công. Dù bị thương nặng đến ba lần, anh vẫn không rời trận địa. Anh tiếp tục chỉ huy, động viên đồng đội phá liên tiếp nhiều lớp hàng rào dây thép gai, mở đường cho đơn vị tiến vào. Khi đồn địch bị tiêu diệt hoàn toàn, cũng là lúc anh trút hơi thở cuối cùng trong vòng tay đồng đội. Khi ấy, anh vừa tròn 20 tuổi.

Năm 1952, tại Đại hội liên hoan Anh hùng và Chiến sĩ thi đua toàn quốc lần thứ nhất, Cù Chính Lan được truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân – một trong bảy người đầu tiên của cả nước nhận vinh dự cao quý này. Tên anh được đặt cho nhiều đường phố, trường học, trở thành biểu tượng của lòng quả cảm và tinh thần đồng đội thiêng liêng.

Hôm nay, hơn bảy thập kỷ đã trôi qua, nhưng hình ảnh người chiến sĩ trẻ tuổi lấy thân mình che chở đồng đội vẫn sống mãi. Mỗi lần nhắc đến tên Cù Chính Lan, chúng ta nhớ đến bài học sâu sắc về tình đồng chí, đồng đội – sẵn sàng hy sinh vì nhau, vì nhiệm vụ chung. Trong không khí thi đua thực hiện Đề án “Câu chuyện thời hoa lửa”, thế hệ đoàn viên, thanh niên chúng ta nguyện học tập tấm gương ấy: sống có trách nhiệm, biết yêu thương đồng đội, sẵn sàng cống hiến hết mình cho quê hương, đất nước.

Lời thề của người lính năm xưa vẫn còn vang vọng:

“Thà hy sinh, quyết không để đồng đội bị bỏ lại!”.

 

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn