LẤY THÂN MÌNH CHÈN PHÁO
Trong lịch sử đấu tranh bảo vệ Tổ quốc của dân tộc Việt Nam, có những người anh hùng đã ngã xuống bằng sự hy sinh vô cùng lớn lao để làm nên chiến thắng cho đất nước. Tô Vĩnh Diện là một trong những biểu tượng bất tử ấy – người chiến sĩ đã lấy chính thân mình chèn bánh pháo giữa núi rừng Điện Biên để bảo vệ vũ khí cho bộ đội ta tiến vào trận quyết chiến lịch sử.
Tô Vĩnh Diện sinh năm 1924 tại xã Nông Trường, huyện Nông Cống, nay thuộc huyện Triệu Sơn, tỉnh Thanh Hóa. Anh lớn lên trong một gia đình nghèo khó, tuổi thơ chất chứa nhiều cơ cực. Mới lên tám tuổi, cậu bé Tô Vĩnh Diện đã phải đi ở cho địa chủ, chịu đựng cảnh áp bức, bóc lột và những bất công của xã hội cũ.
Chính những tháng ngày lam lũ ấy đã hun đúc trong anh tinh thần căm ghét áp bức và khát vọng đổi đời cho quê hương, đất nước. Khi cách mạng bùng nổ, Tô Vĩnh Diện nhanh chóng tham gia lực lượng dân quân địa phương năm 1946. Với tinh thần yêu nước và ý chí chiến đấu mạnh mẽ, năm 1949 anh tình nguyện gia nhập quân đội, trở thành người lính của Quân đội nhân dân Việt Nam.
Trong quân ngũ, Tô Vĩnh Diện nổi tiếng là người gan dạ, tận tụy và luôn nhận phần việc khó khăn nhất. Đồng đội nhớ về anh như một người lính khỏe mạnh, ít nói nhưng giàu trách nhiệm, luôn đặt nhiệm vụ lên trên hết.
Năm 1953, để chuẩn bị cho chiến dịch quyết định tại Điện Biên Phủ, quân đội ta thành lập các đơn vị pháo cao xạ nhằm đối phó với không quân và cứ điểm mạnh của thực dân Pháp. Tô Vĩnh Diện được điều về làm Tiểu đội trưởng pháo cao xạ thuộc Đại đội 827, Tiểu đoàn 394, Trung đoàn 367.
Những ngày hành quân lên Tây Bắc là chuỗi ngày vô cùng gian khổ. Bộ đội phải kéo những khẩu pháo nặng hàng tấn vượt qua núi cao, vực sâu, đường rừng hiểm trở suốt hơn một nghìn kilômét để tiến vào trận địa. Có những đoạn dốc dựng đứng, trời mưa trơn trượt, chỉ cần sơ suất nhỏ là khẩu pháo có thể lao xuống vực sâu bất cứ lúc nào.
Trong những thời khắc nguy hiểm nhất, Tô Vĩnh Diện luôn là người xung phong giữ càng lái để điều khiển và bảo vệ khẩu pháo. Anh hiểu rằng pháo binh là vũ khí quan trọng quyết định thành công của chiến dịch, nên dù gian khổ hay hiểm nguy đến đâu cũng phải bảo vệ bằng được.
Đêm ngày 01 tháng 02 năm 1954, khi đơn vị đang kéo pháo qua khu vực rừng Pá Có, Điện Biên, một sự cố bất ngờ xảy ra. Dây kéo pháo bị đứt, khẩu pháo nặng bắt đầu lao nhanh xuống dốc trong tình thế cực kỳ nguy hiểm. Nếu khẩu pháo rơi xuống vực, không chỉ mất vũ khí mà còn ảnh hưởng nghiêm trọng đến kế hoạch tác chiến của toàn đơn vị.
Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, không chút do dự, Tô Vĩnh Diện đã lao mình vào bánh pháo để chèn lại. Thân người anh trở thành vật cản cuối cùng giữ khẩu pháo đứng lại giữa vực sâu hun hút.
Khẩu pháo được cứu, nhưng người chiến sĩ quả cảm ấy đã anh dũng hy sinh.
Sự hy sinh của Tô Vĩnh Diện khiến toàn đơn vị vô cùng xúc động. Giữa núi rừng Điện Biên lạnh giá, hình ảnh người chiến sĩ lấy thân mình chèn pháo đã trở thành biểu tượng sáng ngời của tinh thần “quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh”.
Tấm gương anh dũng của anh đã cổ vũ mạnh mẽ tinh thần chiến đấu của bộ đội ta trong suốt Chiến dịch Điện Biên Phủ lịch sử. Chính từ những con người bình dị nhưng phi thường như Tô Vĩnh Diện, quân dân Việt Nam đã làm nên chiến thắng “lừng lẫy năm châu, chấn động địa cầu”, kết thúc ách thống trị của thực dân Pháp trên đất nước Việt Nam.
Tên tuổi Tô Vĩnh Diện mãi mãi được nhân dân ghi nhớ như biểu tượng cao đẹp của lòng yêu nước, đức hy sinh và tinh thần chiến đấu quật cường của người lính Việt Nam. Hình ảnh người anh hùng lấy thân mình chèn pháo sẽ còn sống mãi cùng non sông đất nước và trong trái tim của nhiều thế hệ mai sau.


