Lấy thân mình chèn pháo"
Trong những ngày chuẩn bị cho Chiến dịch Điện Biên Phủ năm 1954, bộ đội phải kéo những khẩu pháo nặng hàng tấn vượt núi cao, vực sâu bằng sức người. Khi một khẩu pháo bất ngờ tuột dốc, chiến sĩ Tô Vĩnh Diện đã dùng chính thân mình chèn bánh pháo để cứu đồng đội và giữ bằng được vũ khí cho trận đánh quyết định.
Cuối tháng 1 năm 1954, những cơn mưa phùn khiến con đường kéo pháo vào Điện Biên trở nên trơn như đổ mỡ.
Khẩu pháo nặng hơn hai tấn được hàng chục chiến sĩ dùng dây chão kéo từng mét trên sườn núi.
Mọi người vừa hô nhịp, vừa ghì vai vào dây.
Bất ngờ...
Một chiếc dây kéo bị đứt.
Khẩu pháo rung mạnh rồi bắt đầu lao ngược xuống dốc.
Nếu khẩu pháo rơi xuống vực, không chỉ mất vũ khí mà nhiều chiến sĩ phía sau cũng sẽ bị nghiền nát.
Tiếng hô vang lên:
"Giữ pháo!"
Nhưng sức người không đủ.
Khẩu pháo vẫn lao đi.
Trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, Tô Vĩnh Diện không hề chần chừ.
Anh lao tới phía bánh pháo.
Dùng cả vai và thân mình ghì sát vào bánh xe.
Đồng đội chỉ kịp hét lớn:
"Diện! Tránh ra!"
Nhưng đã quá muộn.
Thân người anh trở thành vật cản cuối cùng.
Khẩu pháo dừng lại.
Các chiến sĩ lập tức chèn đá, chèn gỗ để giữ pháo.
Khi mọi người chạy đến, Tô Vĩnh Diện đã hy sinh.
Không ai cầm được nước mắt.
Một đồng đội lặng lẽ vuốt mắt cho anh rồi nói:
"Pháo còn... trận đánh sẽ thắng."
Khẩu pháo ấy sau đó tiếp tục được đưa vào trận địa.
Ít lâu sau, những loạt đạn đầu tiên từ chính khẩu pháo đó đã góp phần mở màn chiến dịch Điện Biên Phủ lịch sử.


