LẤY THÂN MÌNH CỨU PHÁO
Tô Vĩnh Diện là một chiến sĩ trong Chiến dịch Điện Biên Phủ. Hành động dùng thân mình để cứu pháo trong lúc kéo pháo đã trở thành biểu tượng về lòng dũng cảm và tinh thần trách nhiệm.

Năm 1954, quân và dân Việt Nam bước vào Chiến dịch Điện Biên Phủ.
Để chuẩn bị cho chiến dịch, bộ đội phải đưa những khẩu pháo nặng vào chiến trường.
Đây là công việc vô cùng khó khăn.
Đường núi hiểm trở, nhiều đoạn dốc cao, vực sâu. Không có những con đường bằng phẳng như ngày nay, các chiến sĩ phải dùng sức người để kéo pháo.
Tô Vĩnh Diện là một trong những chiến sĩ tham gia nhiệm vụ đặc biệt gian khổ ấy.
Mỗi khẩu pháo nặng hàng tấn.
Hàng chục người phải phối hợp nhịp nhàng.
Người kéo, người chèn bánh, người giữ dây.
Chỉ cần một người mất tập trung, khẩu pháo có thể trượt khỏi đường và lao xuống vực.
Trong một lần kéo pháo qua đoạn đường dốc, dây kéo bất ngờ bị đứt.
Khẩu pháo bắt đầu trượt xuống.
Tình huống xảy ra quá nhanh.
Nếu khẩu pháo lao xuống vực, nhiều chiến sĩ có thể bị thương và vũ khí quan trọng của chiến dịch có thể bị mất.
Trong khoảnh khắc nguy hiểm ấy, Tô Vĩnh Diện đã lao vào dùng thân mình để chèn bánh pháo.
Nhờ hành động ấy, khẩu pháo được giữ lại.
Nhưng Tô Vĩnh Diện bị thương nặng và hy sinh.
Sự hy sinh của anh khiến đồng đội vô cùng xúc động.
Anh đã hoàn thành nhiệm vụ đến giây phút cuối cùng.
Tên tuổi Tô Vĩnh Diện trở thành một biểu tượng của tinh thần:
“Nhiệm vụ chưa hoàn thành thì chưa được phép bỏ cuộc.”



