Lấy thân mình làm bệ súng – Anh hùng Anh hùng Nguyễn Viết Xuân
Lấy thân mình làm bệ súng – Anh hùng Anh hùng Nguyễn Viết Xuân
Trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, vùng trời phía Tây Quảng Bình – đặc biệt là trục đường chiến lược Cha Lo – được ví như một "tọa độ chết", nơi chịu đựng những trận mưa bom bão đạn thảm khốc nhất từ không quân Mỹ nhằm cắt đứt con đường chi viện cho miền Nam. Chính tại mảnh đất rực lửa này, người Chính trị viên đại đội pháo cao xạ Nguyễn Viết Xuân đã khắc sâu tên mình vào lịch sử bằng một tinh thần thép và một lời hô bất tử. Sáng ngày 18 tháng 11 năm 1964, trận địa của đơn vị anh bị nhiều tốp máy bay phản lực Mỹ điên cuồng oanh tạc. Tiếng gầm rú của động cơ phản lực xen lẫn tiếng bom nổ rung chuyển mặt đất, khói bụi mịt mù che khuất cả tầm nhìn. Là người chỉ huy tinh thần của toàn đội, Nguyễn Viết Xuân không quản ngại hiểm nguy, anh lao khỏi hầm trú ẩn, đứng hẳn lên thành công sự để quan sát hướng bay của địch và kịp thời chỉ huy các khẩu đội nổ súng.
Giữa lúc trận chiến đang bước vào giai đoạn cam go nhất, một loạt đạn từ máy bay địch dội xuống trúng vào vị trí của anh. Nguyễn Viết Xuân bị thương rất nặng: một mảnh đạn phạt trúng đùi, và một chân của anh bị gãy nát. Nỗi đau thể xác tột cùng có thể làm gục ngã bất kỳ ai, nhưng với người chính trị viên 30 tuổi ấy, ý chí chiến đấu đã vượt lên trên tất cả. Nhận thấy vết thương của mình có thể làm ảnh hưởng đến tiến độ chiến đấu và tâm lý của đồng đội, anh đã kiên quyết từ chối lệnh rút về tuyến sau. Anh nhìn thẳng vào người y tá và đưa ra một yêu cầu nghẹn lòng: dùng dao cắt bỏ phần thịt da còn dính lại của chiếc chân gãy để anh không bị vướng víu khi chỉ huy. Gượng dậy giữa vũng máu và khói súng khét lẹt, Nguyễn Viết Xuân tựa lưng vào mâm pháo, dùng hết sức bình sinh để đứng vững. Khi thấy một số chiến sĩ trẻ có dấu hiệu dao động trước hỏa lực quá dữ dội của kẻ thù, anh đã dồn toàn bộ khí lực, cất tiếng hô vang, át cả tiếng bom đạn:
"Nhằm thẳng quân thù mà bắn!"
Khẩu lệnh đanh thép, lẫm liệt ấy như một luồng điện mạnh mẽ truyền qua khắp các mâm pháo, khơi dậy lòng căm thù và ý chí quyết chiến của toàn bộ chiến sĩ. Như được tiếp thêm sức mạnh thần kỳ, các pháo thủ đồng loạt nhả đạn, đánh bật các đợt tấn công của địch và bắn rơi ba chiếc máy bay phản lực Mỹ ngay trong trận chiến ấy. Nguyễn Viết Xuân đã anh dũng hy sinh sau trận đánh vì mất máu quá nhiều, nhưng lời hô bất hủ của anh đã vượt ra khỏi không gian của trận địa Cha Lo, trở thành khẩu hiệu hành động, ngọn hải đăng dẫn đường cho toàn quân, toàn dân ta trên khắp các mặt trận đối đầu với không lực Hoa Kỳ, khẳng định một chân lý: không một vũ khí tân tiến nào có thể khuất phục được ý chí của một dân tộc anh hùng.


