Anh hùng Lực lượng vũ trang

LẤY THÂN MÌNH LÀM GIÁ SÚNG

LẤY THÂN MÌNH LÀM GIÁ SÚNG

Nghệ An22/08/2026xã Lạc Phượng (Xã Lạc Phượng)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sinh ra tại vùng đất giàu truyền thống cách mạng Quỳnh Đôi, Nghệ An, Cù Chính Lan lớn lên trong cảnh đất nước lầm than dưới gông củakìm kẹp của thực dân. Năm 1950, nghe theo tiếng gọi của Tổ quốc, người thanh niên trẻ nhập ngũ và trở thành anh bộ đội Cụ Hồ thuộc Đại đoàn 304.

Thời kỳ Chiến dịch Hòa Bình (1951 – 1952) là khoảng thời gian rực lửa nhất trong cuộc đời quân ngũ của Cù Chính Lan. Trong trận Giang Mỗ diễn ra vào ngày 13 tháng 12 năm 1951, quân Pháp mở cuộc càn quét lớn có xe tăng, xe giáp hỗ trợ nhằm đè bẹp lực lượng ta. Khi lực lượng bộ binh ta gặp khó khăn trước hỏa lực hung hãn từ chiếc xe tăng B1 của địch đang dẫn đầu đoàn xe càn quét, Cù Chính Lan đã có một quyết định táo bạo.

Không hề nao núng trước xích sắt xe tăng và làn đạn dày đặc, anh lợi dụng địa hình dốc đá, bất ngờ lao ra khỏi giao thông hào, nhảy lên giáp xe tăng địch. Bằng sự nhanh trí và dũng cảm phi thường, anh dùng lựu đạn giật nắp rồi nhét thẳng vào kẽ hở hỏa lực của chiếc xe tăng. Một tiếng nổ rung chuyển vang lên, chiếc xe tăng bốc cháy ngùn ngụt, xích sắt dừng khựng lại. Chiến công diệt xe tăng bằng lựu đạn cầm tay của Cù Chính Lan không chỉ bẻ gãy gọng kìm càn quét của địch mà còn tiếp thêm luồng khí thế bừng bừng cho toàn đơn vị xông lên tiêu diệt gọn đại đội địch.

Đỉnh cao của sự hy sinh và lòng quả cảm diễn ra vào ngày 29 tháng 12 năm 1951, trong trận đánh đường số 6 (đoạn Bến Ngọc – Hòa Bình). Đơn vị của Cù Chính Lan phục kích đoàn xe tiếp viện của Pháp. Giữa tiếng súng nổ chát chúa, khẩu trung liên của tiểu đội anh đang bắn chế áp thì đồng chí xạ thủ bị thương nặng. Không một giây chần chừ, Cù Chính Lan lao đến tiếp quản hỏa lực. Tuy nhiên, địa hình bằng phẳng không có bệ đỡ khiến hỏa lực bắn ra bị chao đảo, không chính xác.

Trong giây phút sinh tử giữa ranh giới sống chết của đồng đội, Cù Chính Lan đã đưa ra một quyết định phi thường: anh nhô người lên, kê thân mình làm giá súng cho đồng đội gác nòng bắn, rồi chính anh tự tay nhắm thẳng vào đội hình địch mà nhả đạn. Mặc cho dải đạn nổ tung rực sáng và mảnh đạn cày xới xung quanh, anh vẫn đứng vững như một cột mốc sống giữa chiến trường.

Cù Chính Lan bị thương rất nặng bởi mảnh pháo địch nhưng anh vẫn kiên quyết không rời vị trí, liên tục hô hào đồng đội xông lên cho đến khi trút hơi thở cuối cùng. Anh hy sinh khi vừa tròn 22 tuổi – độ tuổi đẹp nhất của đời người. Ngày 19 tháng 5 năm 1952, Cù Chính Lan được Truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân, trở thành một trong những lá cờ đầu của phong trào thi đua diệt giặc cứu nước thời kỳ chống Pháp.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn