LẤY THÂN MÌNH LÀM GIÁ SÚNG
Người chiến sĩ của những cung đường hành quân
Bế Văn Đàn là người dân tộc Tày, quê ở Cao Bằng. Anh nhập ngũ giữa lúc cuộc kháng chiến chống Pháp đang bước vào giai đoạn quyết liệt nhất. Trong suốt quá trình chiến đấu, anh luôn thể hiện tinh thần bền bỉ, vượt qua mọi gian khổ của những chuyến hành quân xuyên rừng, lội suối để có mặt tại những điểm nóng nhất của chiến trường.
Trong chiến dịch Đông Xuân 1953 - 1954, đơn vị của Bế Văn Đàn có nhiệm vụ chặn đứng quân địch tại khu vực Mường Pồn. Đây là một trận đánh vô cùng ác liệt, quân Pháp huy động hỏa lực mạnh nhằm đè bẹp sức kháng cự của ta.
Giây phút nghẹt thở tại trận địa
Trong trận đánh ngày 12/12/1953, hỏa lực của quân Pháp từ các điểm cao bắn xuống dữ dội. Đại đội của Bế Văn Đàn bị tổn thất nặng nề, chỉ còn lại ít người. Lúc này, đồng chí Chu Văn Pù đang sử dụng khẩu trung liên để bắn trả nhưng gặp khó khăn vì không có chỗ đặt súng ổn định giữa địa hình đồi dốc, đạn bắn ra không chính xác.
Nhìn thấy quân địch đang ồ ạt xông lên, nếu không có hỏa lực mạnh chặn lại, toàn bộ đơn vị sẽ gặp nguy hiểm. Bế Văn Đàn không một chút do dự, anh lao đến, dùng hai tay nhấc bổng hai chân súng trung liên lên và đặt mạnh lên hai vai mình.
Khúc tráng ca trên vai người anh hùng
Bế Văn Đàn hô lớn: "Bắn đi! Thù chí chết chứ không chịu nhục!". Mặc cho đôi vai chịu sức nặng của súng và sức nóng hầm hập từ nòng súng vừa bắn liên hồi, anh vẫn đứng vững như một pho tượng đá. Những loạt đạn từ vai anh đã quét sạch đội hình quân địch đang tiến vào, tạo điều kiện cho đồng đội phản công.
Sau trận đánh, Bế Văn Đàn đã hy sinh do nhiều vết thương quá nặng. Hình ảnh người chiến sĩ lấy vai mình làm giá súng đã trở thành một trong những biểu tượng kinh điển nhất về sự sáng tạo và lòng quả cảm vô song của quân đội ta trong cuộc chiến đấu giành độc lập dân tộc.



