Lấy thân mình làm giá súng
Người thanh niên dân tộc Tày giàu lòng yêu nước Bế Văn Đàn sinh ra trong một gia đình nghèo người dân tộc Tày, có truyền thống cách mạng. Cha anh làm thợ mỏ, mẹ mất sớm, anh lớn lên trong sự đùm bọc của bà con xóm làng và sớm phải chịu cảnh áp bức của thực dân, phong kiến. Mang trong mình lòng căm thù giặc sâu sắc, tháng 1/1948, khi mới 17 tuổi, Bế Văn Đàn xung phong lên đường nhập ngũ. Trong quân ngũ, anh được phân công làm chiến sĩ liên lạc. Đây là công việc đòi hỏi sự dũng cảm, mưu trí và nh
Trận chiến ác liệt tại Mường Pồn Mùa đông năm 1953, thực dân Pháp thực hiện kế hoạch rút quân từ Lai Châu về Điện Biên Phủ nhằm tập trung lực lượng. Đơn vị của Bế Văn Đàn nhận nhiệm vụ hành quân gấp rút để bao vây, chốt chặn, không cho địch rút lui an toàn.Ngày 12 tháng 12 năm 1953, trận đánh chặn địch diễn ra vô cùng ác liệt tại khu vực Mường Pồn (Lai Châu). Quân Pháp với lực lượng đông đảo, hỏa lực mạnh, lại được máy bay và pháo binh yểm trợ, đã phản kích điên cuồng hòng phá vòng vây mở đường máu. Đội hình của ta chốt giữ trên các mỏm đồi bị thương vong nhiều nhưng các chiến sĩ vẫn kiên cường bám trụ.Khoảnh khắc "lấy thân mình làm giá súng" Giữa lúc trận chiến đang ở giai đoạn căng thẳng nhất, Bế Văn Đàn vừa hoàn thành nhiệm vụ truyền đạt mệnh lệnh cho tiểu đoàn và quay trở lại đại đội. Khi đến nơi, anh thấy khẩu đội súng máy (trung liên) của ta đang gặp khó khăn. Xạ thủ số 1 đã hy sinh, xạ thủ số 2 là đồng chí Chu Văn Pù lên thay. Tuy nhiên, do địa hình mấp mô phức tạp, súng không có chỗ đặt giá cố định nên khi bắn bị rung lắc mạnh, đạn bay tản mát, không thể khống chế được đội hình địch đang tràn lên.Tình thế ngàn cân treo sợi tóc, nếu không kịp thời đánh bật đợt phản kích này, trận địa của ta có nguy cơ bị chọc thủng. Không một chút do dự, Bế Văn Đàn chạy ào tới, nhấc bổng hai chân của khẩu trung liên đặt lên vai mình và dõng dạc hô lớn: "Bắn! Kẻo địch chạy mất!"Xạ thủ Chu Văn Pù chần chừ không dám bóp cò vì biết sức giật của súng máy rất mạnh, sẽ làm đồng đội bị thương nặng, thậm chí ảnh hưởng đến tính mạng. Thấy đồng đội do dự, Bế Văn Đàn quay lại, ánh mắt kiên quyết: "Kẻ thù trước mặt, đồng chí có thương tôi thì bắn đi!"Bức tượng đài bất tử Nghe lệnh của người chiến sĩ liên lạc, Chu Văn Pù gạt nước mắt, nghiến răng bóp cò. Khẩu trung liên nổ giòn giã, trút từng loạt đạn chính xác quét sạch đội hình địch đang xông lên, làm chúng chùn bước và hoảng loạn bỏ chạy. Hỏa lực kịp thời đã tạo đà cho bộ đội ta chớp thời cơ xông lên phản kích.Tuy nhiên, sức giật liên hồi của khẩu súng trên vai đã làm Bế Văn Đàn bị thương. Giữa làn đạn thù đan chéo, hai viên đạn của địch đã bắn trúng ngực anh. Bế Văn Đàn gục xuống, trút hơi thở cuối cùng, nhưng hai bàn tay anh vẫn còn ghì chặt chân súng trên đôi vai nhỏ bé của mình.Bế Văn Đàn hy sinh khi mới 22 tuổi. Hành động dũng cảm phi thường của anh đã trở thành nguồn động lực to lớn, cổ vũ tinh thần chiến đấu cho toàn quân trong suốt chiến dịch Đông Xuân 1953 - 1954 và chiến dịch Điện Biên Phủ sau này. Năm 1955, liệt sĩ Bế Văn Đàn được Quốc hội và Chính phủ truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân và Huân chương Quân công hạng Nhì. Hình ảnh "Bế Văn Đàn lấy thân mình làm giá súng" đã trở thành một trong những biểu tượng hào hùng nhất của Quân đội Nhân dân Việt Nam.


