Lấy thân mình làm giá súng
Bế Văn Đàn là chiến sĩ dân tộc Tày, quê Cao Bằng. Tháng 1-1949, ông xung phong vào bộ đội và tham gia nhiều chiến dịch. Trong trận chiến đấu tại Mường Pồn ngày 23-11-1953, khi khẩu súng trung liên của đơn vị cần một điểm tựa để tiếp tục chiến đấu, Bế Văn Đàn đã dùng thân mình làm giá súng. Ông bị thương và anh dũng hy sinh, trở thành một trong những biểu tượng tiêu biểu của tinh thần chiến đấu quên mình của người lính Việt Nam.

Bước sang năm 1953, cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp bước vào giai đoạn quyết liệt. Trên chiến trường Tây Bắc, quân ta phải đối mặt với những trận đánh ngày càng ác liệt.
Trong những người lính tham gia chiến đấu có Bế Văn Đàn, người con dân tộc Tày quê Cao Bằng.

Sinh ra trong một gia đình nghèo, mẹ mất sớm, tuổi thơ của Bế Văn Đàn trải qua nhiều khó khăn. Từ nhỏ, ông đã phải đi ở cho địa chủ. Sau đó, ông trở về sống với người thân và tham gia du kích.
Tháng 1-1949, Bế Văn Đàn xung phong vào bộ đội.
Trong những năm quân ngũ, ông tham gia nhiều chiến dịch và luôn được đánh giá là người chiến sĩ có tinh thần trách nhiệm, chấp hành nghiêm mệnh lệnh và không ngại gian khổ.
Cuối năm 1953, đơn vị của Bế Văn Đàn tham gia chiến đấu tại khu vực Mường Pồn, thuộc địa bàn Tây Bắc.
Quân Pháp liên tục tổ chức phản kích nhằm phá vòng vây của quân ta.
Trận chiến diễn ra rất quyết liệt.
Quân ta kiên quyết giữ trận địa.
Trong lúc chiến đấu, Bế Văn Đàn được giao nhiệm vụ truyền đạt mệnh lệnh giữa các vị trí.
Ông vượt qua làn đạn của đối phương để đưa mệnh lệnh đến các chiến sĩ đang chiến đấu ở phía trước.
Khi tình hình trận địa trở nên đặc biệt căng thẳng, một khẩu trung liên của quân ta cần được giữ chắc để tiếp tục phát huy hỏa lực.
Trong hoàn cảnh ấy, Bế Văn Đàn đã dùng chính thân mình làm giá súng.
Hai tay ông ghì chặt chân súng trên vai để đồng đội tiếp tục chiến đấu.
Hành động ấy diễn ra giữa làn đạn của đối phương.
Bế Văn Đàn tiếp tục giữ tư thế làm giá súng dù đã bị thương.
Sau đó, ông trúng thêm hai vết thương và anh dũng hy sinh khi hai tay vẫn còn ghì chặt chân súng trên vai mình.
Sự hy sinh của Bế Văn Đàn đã cổ vũ mạnh mẽ tinh thần chiến đấu của cán bộ, chiến sĩ trên mặt trận.
Tại đại hội mừng công của đơn vị, ông được truy tặng Huân chương Chiến công hạng Nhất và được bình bầu là Chiến sĩ thi đua số 1 của tiểu đoàn.
Ngày 31-8-1955, Bế Văn Đàn được truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân và Huân chương Quân công hạng Nhì.
Tháng 5-1959, hài cốt của ông được quy tập từ Mường Pồn về Nghĩa trang Liệt sĩ A1 tại Điện Biên. Nơi ông hy sinh ngày nay trở thành một địa chỉ giáo dục truyền thống, nhắc nhớ các thế hệ về sự hy sinh của những người lính trong cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp.
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.
Điều khiến em xúc động nhất ở Bế Văn Đàn là trong thời khắc quyết định, ông đã đặt nhiệm vụ chiến đấu và sự an toàn của đồng đội lên trên tính mạng của mình.
Câu chuyện của ông giúp em hiểu rằng một chiến thắng lớn được tạo nên từ sự hy sinh của rất nhiều con người. Có những người đã ngã xuống khi tuổi đời còn rất trẻ, nhưng tinh thần trách nhiệm và lòng dũng cảm của họ vẫn còn được nhắc nhớ qua nhiều thế hệ.

Là đoàn viên thanh niên hôm nay, em càng trân trọng cuộc sống hòa bình. Noi theo Bế Văn Đàn không phải là thực hiện những hành động phi thường, mà là biết sống có trách nhiệm, đoàn kết, sẵn sàng giúp đỡ người khác và luôn hoàn thành tốt nhiệm vụ của mình.
Hơn bảy mươi năm đã trôi qua, hình ảnh Bế Văn Đàn lấy thân mình làm giá súng vẫn là một biểu tượng xúc động của người chiến sĩ Việt Nam. Câu chuyện ấy nhắc nhở thế hệ trẻ hôm nay phải biết trân trọng hòa bình, ghi nhớ sự hy sinh của cha anh và sống xứng đáng với những gì các thế hệ đi trước đã cống hiến cho Tổ quốc.



