Bài viết

LẤY THÂN MÌNH LẤP LỖ CHÂU MAI

Mùa xuân năm 1954, chiến trường Điện Biên Phủ chìm trong khói lửa. Những dãy núi trập trùng rung chuyển bởi bom đạn, từng tấc đất thấm đẫm mồ hôi và máu của người lính.

Hà Tĩnh13/04/2026Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Cẩm Xuyên (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Cẩm Xuyên)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong hàng ngũ những chiến sĩ xung phong hôm ấy, có một người con quê Hà Tĩnh – anh Phan Đình Giót. Sinh ra trong một gia đình nghèo, tuổi thơ của Giót gắn liền với ruộng đồng, với những ngày lam lũ. Nhưng cũng chính từ mảnh đất khắc nghiệt ấy, anh lớn lên với ý chí kiên cường và lòng yêu nước mãnh liệt. Khi Tổ quốc gọi, anh lên đường nhập ngũ, mang theo khát vọng góp sức mình giành lại độc lập. Tại Điện Biên Phủ, đơn vị của anh nhận nhiệm vụ tấn công vào cứ điểm Him Lam – một vị trí phòng thủ kiên cố của địch. Đây là trận mở màn quan trọng, quyết định đến cục diện toàn chiến dịch. Đêm xuống, pháo binh ta dội lửa lên các cứ điểm. Ánh chớp lóe lên liên hồi, tiếng nổ vang dội cả núi rừng. Dưới làn đạn dày đặc, bộ đội ta bắt đầu xung phong. “Xung phong!” – tiếng hô vang dội. Phan Đình Giót cùng đồng đội lao lên phía trước. Đạn bay như mưa. Đất đá tung lên từng đợt. Anh vừa tiến, vừa bắn, vừa tìm cách tiếp cận hàng rào phòng thủ của địch. Nhưng rồi, một ổ súng máy của địch từ trong lô cốt bỗng quét ra dữ dội. Làn đạn dày đặc như bức tường thép, chặn đứng bước tiến của ta. Nhiều chiến sĩ ngã xuống. Đội hình xung phong bị chững lại. Giót nằm rạp xuống, quan sát. Ổ súng ấy đặt trong một lô cốt kiên cố, chỉ có một lỗ châu mai nhỏ, nhưng đủ để bắn ra những loạt đạn chết người. Nếu không phá được nó, cả mũi tiến công sẽ bị chặn lại. Anh bò lên phía trước, tìm cách tiếp cận. Một quả đạn sượt qua, làm anh bị thương. Máu chảy, nhưng anh vẫn không dừng lại. Anh ném lựu đạn, nhưng không đủ để phá hủy lô cốt. Tiếng súng vẫn gầm lên. Phía sau, đồng đội vẫn đang chờ. Mỗi giây trôi qua là thêm thương vong. Trong khoảnh khắc ấy, Giót hiểu rằng: phải có người hy sinh. Anh quay lại, nhìn đồng đội, rồi dồn hết sức lực, lao lên. Giữa làn đạn xé gió, anh hét lớn:
“Quyết chiến! Quyết thắng!” Rồi bằng tất cả ý chí và lòng dũng cảm, anh lấy thân mình… lao vào bịt kín lỗ châu mai. Tiếng súng máy im bặt. Khoảnh khắc ấy, cả chiến trường như lặng đi. Nhưng ngay sau đó, tiếng hô xung phong lại vang lên dữ dội hơn bao giờ hết. Bộ đội ta ào lên, vượt qua hàng rào, đánh chiếm cứ điểm. Cứ điểm Him Lam thất thủ. Chiến thắng mở màn cho Chiến dịch Điện Biên Phủ vang dội. Sau trận đánh, đồng đội tìm thấy thi thể của Phan Đình Giót bên lô cốt. Anh đã ra đi, nhưng tư thế vẫn như đang lao về phía trước. Sự hy sinh của anh không chỉ là một hành động anh hùng, mà còn là biểu tượng của tinh thần “quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh”. Tên anh được nhắc lại trong những bài học lịch sử, trong những câu chuyện kể cho thế hệ sau. Và mỗi khi nhắc đến Điện Biên Phủ, người ta không thể quên hình ảnh người chiến sĩ đã lấy thân mình làm lá chắn, mở đường cho chiến thắng. Hôm nay, giữa thời bình, khi đất nước đã đổi thay, câu chuyện của Phan Đình Giót vẫn còn nguyên giá trị. Đó không chỉ là câu chuyện của chiến tranh, mà là câu chuyện về lòng dũng cảm, về sự hy sinh và về tình yêu Tổ quốc. Trong “thời hoa lửa” ấy, có những con người đã chọn cách sống rực rỡ nhất – cháy hết mình để đất nước được hồi sinh. Và ngọn lửa ấy… vẫn đang được gìn giữ, trong trái tim của mỗi người Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn