LẤY THÂN MÌNH LẤP LỖ CHÂU MAI
Hôm nay, hơn bảy thập kỷ đã trôi qua, nhưng hình ảnh người chiến sĩ lấy thân mình lấp lỗ châu mai vẫn sống mãi trong trái tim thế hệ trẻ. Mỗi lần nhắc đến tên Phan Đình Giót, chúng ta không chỉ nhớ đến một liệt sĩ, mà còn nhớ đến lời thề thiêng liêng của những người con đất Việt: sẵn sàng hiến dâng cả tuổi thanh xuân, cả thân thể mình vì độc lập, tự do của Tổ quốc. Trong không khí thi đua thực hiện Đề án “Câu chuyện thời hoa lửa”, thế hệ đoàn viên, thanh niên hôm nay nguyện tiếp nối ngọn lửa ấy. Chúng ta sẽ sống xứng đáng với sự hy sinh của các anh, viết tiếp những trang sử hào hùng bằng trí tuệ, bằng nhiệt huyết và bằng trách nhiệm với quê hương, đất nước. Lời thề của người lính Điện Biên năm xưa vẫn vang vọng đến hôm nay: “Quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh!”.


ĐOÀN TNCS HỒ CHÍ MINH THÀNH PHỐ CẦN THƠ
CHI ĐOÀN ẤP 6, XÃ VỊ THANH 1
LẤY THÂN MÌNH LẤP LỖ CHÂU MAI
Tác giả: Trần Chí Thanh– Bí thư Chi đoàn ấp 6
Chiều ngày 13 tháng 3 năm 1954, bầu trời Điện Biên Phủ còn chưa kịp lắng xuống sau những loạt pháo mở màn. Trận đánh Him Lam – trận đầu tiên của Chiến dịch Điện Biên Phủ lịch sử – đã bước vào những giờ phút quyết liệt nhất. Cứ điểm Him Lam nằm trên hướng tấn công chủ yếu của Đại đoàn 312, được quân Pháp xây dựng thành một hệ thống phòng ngự vững chắc với nhiều lô cốt bê tông, hàng rào dây thép gai dày đặc và hỏa lực súng máy bố trí dày đặc. Đây chính là “cái chốt thép” ngăn chặn bước tiến của bộ đội ta vào tập đoàn cứ điểm.
Dưới làn mưa đạn, các mũi xung kích của Đại đội 58, Tiểu đoàn 428, Trung đoàn 141 liên tục lao lên. Hàng rào dây thép gai bị phá từng đoạn bằng bộc phá. Khói thuốc súng mù mịt, tiếng nổ đan xen tiếng hô xung phong. Nhưng mỗi lần bộ đội xông tới gần các lô cốt thì họng súng máy của địch lại phun lửa dữ dội, khiến nhiều chiến sĩ ngã xuống ngay trước cửa lô cốt. Không khí trận địa ngột ngạt, đất đá văng tung tóe, máu nhuộm đỏ từng mét đất.
Trong đội hình ấy có Phan Đình Giót, tiểu đội phó bộ binh, người con của làng Vĩnh Yên, xã Cẩm Quan, huyện Cẩm Xuyên, tỉnh Hà Tĩnh. Anh sinh năm 1922 trong một gia đình nông dân nghèo. Năm 1950, anh nhập ngũ, trải qua nhiều chiến dịch gian khổ trước khi bước vào chiến trường Điện Biên Phủ. Đến chiều ngày 13 tháng 3, anh đã bị thương ở vai và đùi, máu thấm đỏ áo, nhưng vẫn không chịu rời hàng ngũ. Khi thấy hỏa lực từ lô cốt số 3 đang chặn đứng mũi tấn công, khiến nhiều đồng đội bị thương vong nặng, anh đã bò sát về phía trước.
Bằng sức lực cuối cùng còn lại, Phan Đình Giót nâng tiểu liên bắn thẳng vào lỗ châu mai. Miệng anh hô vang những lời như tiếng thét của cả dân tộc:
“Quyết hy sinh… vì Đảng… vì dân!”
Rồi anh dướn người lấy đà, lao cả thân mình bịt kín lỗ châu mai. Tiếng súng máy địch bỗng im bặt. Lỗ châu mai bị bịt kín khiến quân Pháp bên trong không thể bắn ra được nữa. Thời cơ vàng đã đến. Bộ đội ta ào lên như vũ bão, tiêu diệt gọn cứ điểm Him Lam trong đêm đó. Phan Đình Giót hy sinh lúc 22 giờ 30 phút ngày 13 tháng 3 năm 1954, khi mới 32 tuổi. Toàn thân anh bị đạn địch bắn nát, nhưng chính thân thể ấy đã trở thành “lá chắn sống” mở đường cho chiến thắng mở màn của toàn chiến dịch.
Hành động của Phan Đình Giót không chỉ là một khoảnh khắc dũng cảm cá nhân. Đó là biểu tượng cao đẹp nhất của chủ nghĩa anh hùng cách mạng Việt Nam trong Chiến dịch Điện Biên Phủ. Từ Him Lam, tinh thần “Quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh” lan tỏa khắp các chiến trường, trở thành ngọn đuốc soi đường cho hàng vạn chiến sĩ. Năm 1955, Đảng và Nhà nước truy tặng anh danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân cùng Huân chương Quân công hạng Nhì. Tên anh được đặt cho nhiều đường phố, trường học trên khắp đất nước, trở thành biểu tượng sống mãi của lòng yêu nước và sự hy sinh cao cả.
Hôm nay, hơn bảy thập kỷ đã trôi qua, nhưng hình ảnh người chiến sĩ lấy thân mình lấp lỗ châu mai vẫn sống mãi trong trái tim thế hệ trẻ. Mỗi lần nhắc đến tên Phan Đình Giót, chúng ta không chỉ nhớ đến một liệt sĩ, mà còn nhớ đến lời thề thiêng liêng của những người con đất Việt: sẵn sàng hiến dâng cả tuổi thanh xuân, cả thân thể mình vì độc lập, tự do của Tổ quốc. Trong không khí thi đua thực hiện Đề án “Câu chuyện thời hoa lửa”, thế hệ đoàn viên, thanh niên hôm nay nguyện tiếp nối ngọn lửa ấy. Chúng ta sẽ sống xứng đáng với sự hy sinh của các anh, viết tiếp những trang sử hào hùng bằng trí tuệ, bằng nhiệt huyết và bằng trách nhiệm với quê hương, đất nước.
Lời thề của người lính Điện Biên năm xưa vẫn vang vọng đến hôm nay:
“Quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh!”.


