Lấy Thân Mình Lấp Lỗ Châu Mai
Trong những ngày khói lửa của Chiến dịch Điện Biên Phủ, Phan Đình Giót đã có hành động hy sinh để góp phần mở đường cho đồng đội tiến lên. Câu chuyện về anh là một trong những biểu tượng xúc động về lòng dũng cảm của người lính Việt Nam.
Tháng 3 năm 1954.
Những ngọn đồi ở Điện Biên Phủ chìm trong khói súng.
Đây là những ngày ác liệt nhất của chiến dịch. Quân ta từng bước tiến vào các cứ điểm, nhưng mỗi mét đất giành được đều phải trả giá bằng biết bao mồ hôi và máu.
Trong một đơn vị bộ đội, người chiến sĩ Phan Đình Giót cùng đồng đội tiến lên giữa làn đạn.
Anh sinh năm 1922 tại Hà Tĩnh, xuất thân từ một gia đình nghèo. Trước khi nhập ngũ, cuộc sống của anh gắn với những công việc lao động vất vả.
Nhưng khi đất nước có chiến tranh, anh đã chọn con đường của một người lính.
Ngày 13 tháng 3 năm 1954, trận đánh vào cứ điểm Him Lam bắt đầu.
Tiếng pháo vang lên dữ dội.
Đất đá bị cày xới.
Khói súng phủ kín chiến trường.
Bộ đội ta từng bước tiến về phía trước, nhưng hỏa lực từ cứ điểm địch vẫn liên tục bắn xuống.
Trong lúc chiến đấu, Phan Đình Giót bị thương.
Máu chảy nhiều, nhưng anh vẫn tiếp tục chiến đấu.
Một ổ hỏa lực của đối phương từ vị trí cao liên tục bắn xuống, gây khó khăn cho các chiến sĩ đang tiến lên.
Trong hoàn cảnh ấy, Phan Đình Giót đã dùng thân mình che lấp lỗ châu mai.
Hỏa lực từ vị trí ấy bị chặn lại.
Đồng đội có cơ hội tiếp tục tiến lên.
Phan Đình Giót hy sinh.
Anh mới 32 tuổi.
Trận chiến vẫn tiếp tục.
Những người đồng đội của anh tiếp tục tiến về phía trước, mang theo cả phần việc mà người chiến sĩ đã không thể hoàn thành đến cuối cùng.
Sau chiến dịch, tên tuổi Phan Đình Giót được nhắc đến như một biểu tượng của sự hy sinh và lòng dũng cảm.
Nhưng nếu nhìn lại câu chuyện ấy từ một góc độ khác, ta sẽ thấy phía sau người anh hùng cũng chỉ là một con người.
Một người từng có gia đình.
Từng có những ngày bình thường.
Từng có những ước mong riêng.
Anh không thể biết mình sẽ được nhắc tên trong lịch sử.
Anh cũng không thể biết nhiều năm sau, người ta sẽ kể về hành động của mình cho những thế hệ trẻ.
Có lẽ vào giây phút ấy, điều duy nhất anh nghĩ đến là đồng đội đang ở phía sau và trận đánh vẫn còn tiếp diễn.
Chiến tranh đã đi qua.
Điện Biên Phủ hôm nay không còn tiếng pháo như năm nào.
Những ngọn đồi từng nhuốm khói lửa đã trở thành những địa danh lịch sử.
Nhưng câu chuyện về Phan Đình Giót vẫn còn được kể lại.
Bởi trong những năm tháng khốc liệt ấy, có những người đã đặt nhiệm vụ và đồng đội lên trên sự sống của chính mình.
Họ ra đi khi tuổi đời vẫn còn trẻ.
Và họ để lại cho những người đến sau không chỉ một câu chuyện về chiến tranh, mà còn là lời nhắc về cái giá của hòa bình.
Có những người đã nằm lại trên chiến trường để những người khác được bước tiếp.



