Anh hùng Lực lượng vũ trang

Lấy thân mình lấp lỗ châu mai – Bản anh hùng ca bất tử của Phan Đình Giót

Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Phan Đình Giót là một trong những tấm gương tiêu biểu của chủ nghĩa anh hùng cách mạng Việt Nam. Trong trận đánh cứ điểm Him Lam mở màn Chiến dịch Điện Biên Phủ, ông đã anh dũng lấy thân mình lấp lỗ châu mai, tạo điều kiện cho đồng đội xung phong tiêu diệt cứ điểm, góp phần làm nên chiến thắng lịch sử Điện Biên Phủ.

Thái Nguyên18/07/2026Nguyễn Quang Huy (Chi đoàn Công an xã)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những con người chỉ sống hơn ba mươi năm, nhưng tên tuổi của họ sống mãi cùng non sông đất nước. Có những hành động chỉ diễn ra trong khoảnh khắc, nhưng sức lan tỏa vượt qua mọi giới hạn của thời gian. Với tôi, mỗi lần nhắc đến Chiến dịch Điện Biên Phủ, bên cạnh hình ảnh lá cờ "Quyết chiến, Quyết thắng" tung bay trên nóc hầm Đờ Cát, tôi lại nhớ đến người chiến sĩ đã dùng chính thân mình để mở đường cho đồng đội tiến lên – Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Phan Đình Giót.

Sinh năm 1922 trong một gia đình nông dân nghèo ở làng Vĩnh Yên, xã Cẩm Quan, huyện Cẩm Xuyên, tỉnh Hà Tĩnh, Phan Đình Giót lớn lên trong những năm tháng đất nước còn chìm trong ách thống trị của thực dân Pháp. Cuộc sống nghèo khó, sự áp bức và cảnh lầm than của nhân dân đã sớm hun đúc trong ông lòng yêu nước và ý chí đứng lên đấu tranh giành độc lập.

Sau Cách mạng Tháng Tám năm 1945, Phan Đình Giót tham gia lực lượng vũ trang và trở thành chiến sĩ của Quân đội nhân dân Việt Nam. Trải qua nhiều chiến dịch lớn, ông luôn được đồng đội đánh giá là người gan dạ, kỷ luật, tận tụy và sẵn sàng nhận mọi nhiệm vụ khó khăn.

Đầu năm 1954, quân ta mở Chiến dịch Điện Biên Phủ – chiến dịch quyết chiến chiến lược nhằm tiêu diệt tập đoàn cứ điểm mạnh nhất của thực dân Pháp ở Tây Bắc. Để giành thắng lợi, Bộ Chỉ huy quyết định tiến công trước vào cứ điểm Him Lam, cửa ngõ phía bắc của tập đoàn cứ điểm Điện Biên Phủ.

Chiều ngày 13 tháng 3 năm 1954, trận đánh mở màn chính thức bắt đầu. Hỏa lực của quân ta dồn dập trút xuống Him Lam. Sau những loạt pháo chuẩn bị, các đơn vị bộ binh đồng loạt xung phong đánh chiếm trận địa.

Trong đội hình tiến công ấy có chiến sĩ Phan Đình Giót.

Theo các tư liệu lịch sử, trong quá trình chiến đấu, ông nhiều lần xông lên tiêu diệt hỏa điểm của địch. Mặc dù đã bị thương, ông vẫn tiếp tục chiến đấu, không rời vị trí. Khi đơn vị tiến gần trung tâm cứ điểm, một lỗ châu mai của quân Pháp bất ngờ bắn dữ dội, tạo thành lưới lửa dày đặc, khiến mũi tiến công của quân ta bị chặn lại. Nhiều chiến sĩ bị thương, tốc độ tiến công bị chững lại.

Trong tình thế vô cùng khẩn cấp ấy, nếu không nhanh chóng vô hiệu hóa hỏa điểm này, thương vong của đơn vị sẽ tiếp tục tăng lên và nhiệm vụ đánh chiếm cứ điểm có thể bị ảnh hưởng.

Không một chút do dự, Phan Đình Giót đã lao thẳng về phía lô cốt.

Dù cơ thể đã mang nhiều vết thương, ông vẫn cố gắng tiếp cận lỗ châu mai. Khi khoảng cách chỉ còn rất gần, ông dùng toàn bộ sức lực còn lại lấy chính thân mình lấp kín lỗ châu mai, chặn hỏa lực của quân địch, tạo điều kiện cho đồng đội đồng loạt xung phong tiêu diệt cứ điểm.

Người chiến sĩ trẻ đã anh dũng hy sinh ngay trên chiến trường.

Mỗi lần đọc lại chi tiết ấy, tôi đều không khỏi nghẹn ngào. Chỉ trong vài giây ngắn ngủi, Phan Đình Giót đã đưa ra quyết định mà không phải ai cũng có thể làm được. Ông hiểu rất rõ điều gì sẽ xảy ra với mình, nhưng vẫn lựa chọn hy sinh để đồng đội có thể tiến lên.

Đó không chỉ là hành động quả cảm của một người lính trên chiến trường. Đó là biểu hiện cao đẹp nhất của lòng yêu nước, của tinh thần "Quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh" và của niềm tin tuyệt đối vào thắng lợi của cách mạng.

Nhờ sự chiến đấu anh dũng của toàn đơn vị, trong đó có sự hy sinh của Phan Đình Giót, cứ điểm Him Lam đã bị tiêu diệt ngay trong trận mở màn. Chiến thắng Him Lam có ý nghĩa đặc biệt quan trọng, tạo khí thế mạnh mẽ cho toàn quân bước vào những trận đánh tiếp theo, góp phần làm nên thắng lợi lịch sử của Chiến dịch Điện Biên Phủ ngày 7 tháng 5 năm 1954 – chiến thắng "lừng lẫy năm châu, chấn động địa cầu".

Sau khi ông hy sinh, Đảng và Nhà nước đã truy tặng Huân chương Quân công hạng Nhì, Huân chương Chiến công hạng Nhất và danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân để ghi nhận sự cống hiến đặc biệt xuất sắc của người chiến sĩ trẻ.

Hơn bảy mươi năm đã trôi qua, nhưng hình ảnh Phan Đình Giót lấy thân mình lấp lỗ châu mai vẫn luôn được nhắc đến trong các bài học lịch sử, trong những câu chuyện truyền thống của Quân đội nhân dân Việt Nam và trong trái tim của nhiều thế hệ người Việt Nam.

Điều khiến tôi xúc động không chỉ là sự hy sinh anh dũng ấy, mà còn là lý tưởng sống của cả một thế hệ thanh niên Việt Nam. Họ sẵn sàng đặt sự sống của Tổ quốc lên trên sự sống của chính mình. Họ chiến đấu không phải để được ghi danh trong lịch sử, mà bởi một khát vọng rất giản dị: đất nước được độc lập, nhân dân được sống trong hòa bình.

Ngày nay, chúng ta không còn phải đối mặt với bom rơi, đạn nổ. Nhưng mỗi người trẻ vẫn có trách nhiệm viết tiếp câu chuyện của dân tộc bằng những việc làm thiết thực. Đó là học tập, lao động, sáng tạo, sống trung thực, chấp hành pháp luật, góp phần xây dựng đất nước ngày càng giàu mạnh.

Có thể chúng ta sẽ không bao giờ phải đứng trước lựa chọn sinh tử như Phan Đình Giót. Nhưng chúng ta hoàn toàn có thể học ở ông tinh thần dám nhận trách nhiệm, dám hy sinh lợi ích cá nhân vì lợi ích chung, dám vượt qua khó khăn để hoàn thành nhiệm vụ.

Đó chính là ý nghĩa lớn nhất mà câu chuyện của người Anh hùng gửi đến thế hệ trẻ hôm nay.

Khi đứng trước Tượng đài Chiến thắng Điện Biên Phủ hay đọc lại những trang sử về cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp, tôi luôn tin rằng lịch sử không chỉ được viết bằng những chiến thắng vang dội, mà còn được viết bằng sự hy sinh thầm lặng của biết bao người con ưu tú của dân tộc.

Phan Đình Giót là một trong những con người như thế.

Ông đã ngã xuống ở tuổi ba mươi hai, nhưng tên tuổi ông sẽ còn mãi với đất nước. Sự hy sinh của ông không chỉ mở đường cho đồng đội tiến lên trong trận đánh Him Lam năm ấy, mà còn mở ra cho các thế hệ mai sau một con đường khác – con đường của lòng yêu nước, của lý tưởng cách mạng và của tinh thần cống hiến.

Đối với tôi, đó chính là giá trị bền vững nhất của "Câu chuyện thời hoa lửa". Ngọn lửa mà Anh hùng Phan Đình Giót đã thắp lên bằng chính cuộc đời mình sẽ mãi cháy sáng trong trái tim mỗi người Việt Nam, nhắc nhở chúng ta phải biết trân trọng hòa bình, biết ơn các thế hệ đi trước và sống xứng đáng với những hy sinh to lớn đã làm nên nền độc lập, tự do của dân tộc hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn