Người hoạt động cách mạng trước năm 1945

LẤY THÂN MÌNH LẤP LỖ CHÂU MAI

Trong trận mở màn Chiến dịch Điện Biên Phủ năm 1954, người chiến sĩ Phan Đình Giót đã chiến đấu đến những giây phút cuối cùng tại cứ điểm Him Lam. Khi hỏa lực từ lô cốt địch cản bước tiến của đơn vị, anh đã dùng chính thân mình bịt lỗ châu mai. Sự hy sinh của Phan Đình Giót trở thành biểu tượng về lòng yêu nước, tinh thần quả cảm và ý chí quyết chiến, quyết thắng của người lính Quân đội nhân dân Việt Nam.

Hà Tĩnh16/09/2026Đoàn xã Tân Văn (Xã Tân Văn)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong lịch sử đấu tranh giành độc lập của dân tộc Việt Nam, Điện Biên Phủ là một địa danh đặc biệt. Nơi thung lũng giữa núi rừng Tây Bắc ấy, mùa xuân năm 1954, biết bao người lính đã đi vào trận đánh với một niềm tin giản dị nhưng mãnh liệt: chiến đấu để đất nước được độc lập.

Trong đội quân ấy có người chiến sĩ mang tên Phan Đình Giót.

Anh sinh năm 1922, quê ở Hà Tĩnh, trong một gia đình nghèo. Cuộc sống cơ cực từ nhỏ giúp anh sớm hiểu nỗi khổ của người dân mất nước. Sau Cách mạng Tháng Tám, khi đất nước bước vào cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp, Phan Đình Giót tham gia lực lượng tự vệ và đến năm 1950 xung phong vào bộ đội.

Từ một người nông dân mặc áo lính, anh trưởng thành qua những tháng ngày hành quân và chiến đấu. Đồng đội biết đến Phan Đình Giót là một chiến sĩ có tinh thần trách nhiệm, chịu khó và dũng cảm. Những phẩm chất bình dị ấy đã được thử thách ở thời khắc khốc liệt nhất của Chiến dịch Điện Biên Phủ.

Ngày 13 tháng 3 năm 1954, quân đội ta mở màn chiến dịch bằng trận tiến công cứ điểm Him Lam.

Him Lam là một vị trí phòng ngự quan trọng trong tập đoàn cứ điểm Điện Biên Phủ. Địch xây dựng tại đây hệ thống công sự, chiến hào và hỏa điểm kiên cố. Muốn tiến sâu vào tập đoàn cứ điểm, bộ đội ta phải vượt qua những vị trí phòng thủ này.

Chiều xuống.

Trận địa rung chuyển bởi tiếng pháo và tiếng súng. Bộ đội từ các chiến hào xuất kích tiến về phía cứ điểm. Trong đội hình xung kích có Phan Đình Giót.

Đường tiến quân không hề dễ dàng. Hàng rào dây thép gai, công sự và hỏa lực của đối phương liên tục ngăn cản các chiến sĩ. Trong trận đánh, Phan Đình Giót bị thương nhưng vẫn tiếp tục chiến đấu cùng đồng đội.

Các chiến sĩ từng bước mở đường, đánh vào vị trí phòng ngự của địch. Nhưng khi đơn vị tiếp tục xung phong, một hỏa điểm từ lô cốt phía trước bắn dữ dội, gây khó khăn cho đội hình tiến công.

Đó là thời khắc mà mỗi giây trôi qua đều có thể đổi bằng sinh mạng của người lính.

Phan Đình Giót lúc ấy đã bị thương. Nhưng trước hỏa lực đang ngăn bước đồng đội, anh tiếp tục lao lên.

Rồi một hành động đã đưa tên tuổi người chiến sĩ Hà Tĩnh vào lịch sử.

Anh dùng chính thân mình lấp lỗ châu mai, làm hỏa điểm của đối phương bị chế áp, tạo điều kiện cho đồng đội tiếp tục xung phong.

Phan Đình Giót hy sinh.

Anh mới ngoài ba mươi tuổi.

Sau sự hy sinh ấy, những người đồng đội của anh tiếp tục tiến lên. Đêm 13 tháng 3 năm 1954, quân ta làm chủ cứ điểm Him Lam, giành thắng lợi quan trọng trong trận mở màn Chiến dịch Điện Biên Phủ.

Phía trước vẫn còn những ngày chiến đấu vô cùng gian khổ.

Từ Him Lam, Độc Lập đến những ngọn đồi phía đông; từ những đường hào ngày càng tiến sát cứ điểm trung tâm đến chiều ngày 7 tháng 5 năm 1954, bộ đội Việt Nam đã đi qua 56 ngày đêm chiến đấu đầy gian khổ để làm nên Chiến thắng Điện Biên Phủ.

Trong chiến thắng ấy có máu của Phan Đình Giót.

Có sự hy sinh của hàng nghìn cán bộ, chiến sĩ.

Có sức người, sức của của hậu phương và những đoàn dân công vượt núi, băng rừng đưa lương thực, đạn dược ra mặt trận.

Vì thế, khi kể cho thế hệ trẻ hôm nay câu chuyện về Phan Đình Giót, điều đáng nhớ không chỉ nằm ở khoảnh khắc anh lấy thân mình lấp lỗ châu mai.

Điều đáng nhớ hơn là vì sao một con người bình thường có thể lựa chọn một hành động phi thường.

Phan Đình Giót vốn không sinh ra để trở thành một nhân vật trong sách lịch sử. Anh là người con của một gia đình lao động nghèo ở Hà Tĩnh, lớn lên giữa những nhọc nhằn như biết bao người dân Việt Nam cùng thời.

Nhưng khi Tổ quốc cần, anh trở thành người lính.

Khi đơn vị cần, anh tiến lên.

Và khi đồng đội bị hỏa lực của đối phương ngăn lại, người chiến sĩ đã đặt nhiệm vụ và sinh mạng của đồng đội lên trên sự sống của chính mình.

Sự hy sinh ấy giúp chúng ta hiểu rằng lòng yêu nước đôi khi bắt đầu từ những điều rất gần gũi: yêu quê hương nơi mình sinh ra, thương những người bên cạnh, có trách nhiệm với tập thể và sẵn sàng làm phần việc khó khăn khi đất nước cần.

Hơn bảy thập kỷ đã trôi qua kể từ mùa xuân Điện Biên Phủ năm 1954. Chiến trường năm xưa đã trở thành một địa chỉ lịch sử. Những thế hệ sinh ra trong hòa bình không còn phải cầm súng vượt qua chiến hào như Phan Đình Giót và đồng đội.

Nhưng mỗi lần nhắc đến Him Lam, người ta vẫn nhớ đến tên anh.

Phan Đình Giót – người chiến sĩ đã lấy thân mình lấp lỗ châu mai.

Anh đã nằm lại ở tuổi thanh xuân để những đoàn quân tiếp tục tiến về phía trước.

Và từ sự hy sinh của những con người như anh, ngày 7 tháng 5 năm 1954, lá cờ chiến thắng đã tung bay trên Điện Biên Phủ.

Câu chuyện ấy nhắc thế hệ hôm nay rằng hòa bình không phải điều tự nhiên mà có. Đằng sau cuộc sống bình yên là máu, nước mắt và tuổi xuân của biết bao thế hệ.

Bởi vậy, cách thiết thực nhất để biết ơn những người đã ngã xuống không chỉ là nhớ tên họ, mà còn là học tập, lao động, sống có trách nhiệm, biết yêu thương và góp sức xây dựng đất nước mà họ đã hy sinh để bảo vệ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn