Lê Anh Xuân
Lê Anh Xuân (1940–1968), tên thật Ca Lê Hiến, là nhà thơ, nhà giáo và liệt sĩ Việt Nam, đại diện tiêu biểu cho thế hệ trí thức trẻ Hà Nội “gác bút nghiên ra trận” trong kháng chiến chống Mỹ. Ông nổi bật với bài thơ “Dáng đứng Việt Nam”, được xem như tượng đài thi ca về người chiến sĩ giải phóng.
Sinh trong gia đình trí thức yêu nước – cha là Giáo sư Ca Văn Thỉnh, nhà nghiên cứu văn học và giáo dục – Lê Anh Xuân sớm bộc lộ năng khiếu văn chương. Năm 1954, ông theo gia đình tập kết ra Bắc, học tại Trường Nguyễn Trãi (Hà Nội) rồi Khoa Lịch sử – Đại học Tổng hợp Hà Nội. Sau khi tốt nghiệp loại xuất sắc và được giữ lại giảng dạy, ông từ chối cơ hội du học để trở lại miền Nam tham gia kháng chiến cuối 1964.
Thơ Lê Anh Xuân mang đậm cảm hứng trữ tình – sử thi, kết hợp giữa tình yêu quê hương nồng nàn và tinh thần chiến đấu kiên cường. Ông dùng ngôn ngữ giản dị, giàu nhạc tính để ca ngợi vẻ đẹp con người Việt Nam trong chiến tranh. Các hình tượng mưa, dừa, dòng sông hay người mẹ miền Nam xuất hiện thường xuyên, biểu tượng cho sức sống, sự thủy chung và khát vọng hòa bình


