Người có công giúp đỡ cách mạng

Lê Anh Xuân - "Dáng đứng Việt Nam" tạc vào thế kỷ

Mang trong mình trái tim và vai trò của một sinh viên, một trí thức trẻ, anh gác lại giảng đường để vào Nam chiến đấu, để lại một "dáng đứng" bất tử trên đường băng Tân Sơn Nhất trước khi ngã xuống.

Vĩnh Long18/08/2026xã Phương Thịnh (Xã Phương Thịnh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Lê Anh Xuân vốn là một sinh viên xuất sắc chuyên ngành Lịch sử của Trường Đại học Tổng hợp Hà Nội, sau đó được giữ lại làm giảng viên. Cuộc sống nơi giảng đường đang rộng mở với nhiều hoài bão nghiên cứu, nhưng trước cảnh đất nước chia cắt, anh quyết định xếp lại bút nghiên. Cuối năm 1964, anh tình nguyện vượt Trường Sơn vào miền Nam chiến đấu.

Tại chiến trường, anh vừa là một người lính trực tiếp cầm súng, vừa là một nhà thơ dùng ngòi bút làm vũ khí sắc bén. Những vần thơ của anh ghi lại chân thực và hào hùng khí thế của quân và dân ta, đặc biệt là những con người miền Tây Nam Bộ kiên trung. Trong cuộc Tổng tiến công và nổi dậy Xuân Mậu Thân 1968, Lê Anh Xuân đã trực tiếp theo các cánh quân tiến vào cửa ngõ Sài Gòn.

Tháng 5 năm 1968, trong một trận đánh ác liệt tại vùng ven Sài Gòn, anh đã anh dũng hy sinh. Trước đó không lâu, chứng kiến sự hy sinh lẫm liệt của những người đồng đội ngay trên đường băng Tân Sơn Nhất, anh đã viết nên bài thơ tuyệt bút "Dáng đứng Việt Nam". Hình ảnh người chiến sĩ "Không một tấm hình, không một dòng địa chỉ / Anh ngã xuống trên đường băng Tân Sơn Nhất / Nhưng Anh gượng đứng lên tì súng trên xác trực thăng..." đã trở thành bức tượng đài bằng ngôn từ hùng tráng nhất về thế hệ thanh niên, sinh viên trí thức sẵn sàng đánh đổi tuổi thanh xuân vì độc lập tự do của Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn