Người có công giúp đỡ cách mạng

Lê Anh Xuân – Nhà thơ ngã xuống giữa mùa xuân Tổ quốc

Vĩnh Long24/12/2025Võ Trung Thành (BTV Xã đoàn Tân Phú)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong dòng chảy bi tráng của cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, có những người chiến sĩ đã ngã xuống khi tuổi đời còn rất trẻ, để lại phía sau những vần thơ cháy bỏng và một tinh thần yêu nước trong trẻo, cao đẹp. Lê Anh Xuân – nhà thơ, chiến sĩ, liệt sĩ – là một trong những gương mặt rực sáng của tuổi trẻ Việt Nam thời hoa lửa.

Tên thật là Ca Lê Hiến, sinh năm 1940 tại Bến Tre trong một gia đình trí thức yêu nước, Lê Anh Xuân lớn lên giữa những biến động dữ dội của quê hương Xứ Dừa. Từ nhỏ, anh đã bộc lộ năng khiếu văn chương và niềm khao khát viết về đất nước, về con người Việt Nam giữa gian lao kháng chiến.

Năm 18 tuổi, anh rời quê lên Sài Gòn học tập, tham gia phong trào học sinh – sinh viên yêu nước. Những ngày xuống đường đấu tranh, những đêm thức trắng viết truyền đơn, những giọt nước mắt trước cảnh quê hương bị tàn phá… tất cả đã trở thành chất liệu nuôi dưỡng tâm hồn thi sĩ của anh.

Năm 1964, Lê Anh Xuân quyết định rời giảng đường, rời thành thị, vượt Trường Sơn vào chiến trường miền Nam. Từ đây, anh trở thành vừa là chiến sĩ, vừa là người viết, vừa cầm bút, vừa cầm súng giữa bom đạn ác liệt.

Ngay giữa những tháng ngày khốc liệt nhất, anh viết nên những vần thơ chan chứa tình yêu nước, giàu chất nhân văn, tiêu biểu như:
“Nhớ mưa quê hương”, “Dáng đứng Việt Nam”, “Lòng ta vẫn sáng”, “Những cánh chim không mỏi”…

Trong đó, hình tượng người mẹ miền Nam, người chiến sĩ giải phóng, những em nhỏ băng đồng dưới bom đạn hiện lên đẹp đẽ và kiêu hãnh trong thơ anh.

Nhưng “thời hoa lửa” rực rỡ nhất của Lê Anh Xuân chính là giai đoạn anh tham gia chiến dịch Mậu Thân 1968. Trong những ngày toàn dân nổi dậy, giữa tiếng súng dồn dập nơi chiến trường Long An, Lê Anh Xuân vẫn mang theo bên mình quyển sổ nhỏ – nơi anh ghi lại những vần thơ còn dang dở.

Ngày 24/4/1968, trong khi làm nhiệm vụ, anh bị địch bao vây. Dù chỉ là một nhà thơ, nhưng anh đã chiến đấu đến hơi thở cuối cùng, ngã xuống khi tuổi đời mới 28 tuổi.

Người đồng đội nhặt lại quyển sổ nhỏ của anh, nơi còn vương mấy giọt máu – những câu thơ của một tâm hồn đẹp, một trái tim yêu nước nồng nàn ngưng lại giữa lằn ranh sự sống và cái chết.

Ngày nay, nhắc đến Lê Anh Xuân là nhắc đến một nhà thơ hóa thành bất tử, một chiến sĩ mang trong tim tình yêu quê hương đến tận phút cuối. Cái chết của anh là sự hy sinh đẹp nhất – sự hy sinh của tuổi trẻ đặt Tổ quốc lên trên cuộc đời riêng.

Câu chuyện thời hoa lửa của anh nhắn gửi đến thế hệ hôm nay:

Không chỉ cầm súng mới bảo vệ được Tổ quốc. Một câu thơ, một hành động, một tấm lòng – nếu dành cho đất nước – đều có thể trở thành bất tử.

Đó là lý tưởng mà anh đã sống, đã chiến đấu và đã ngã xuống.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn