LÊ ANH XUÂN - SỰ HY SINH BẤT TỬ VÀ KHÚC TRÁNG CA CỦA THẾ HỆ TRẺ - KỲ 3
Kỳ cuối kể về giây phút hy sinh anh dũng của Lê Anh Xuân ngay tại cửa ngõ Sài Gòn khi mùa xuân 1968 đang dần khép lại. Bài viết khẳng định giá trị vĩnh cửu của di sản thơ ca ông để lại và bài học về lý tưởng sống cho sinh viên Trường Đại học Sư phạm Kỹ thuật Vĩnh Long hôm nay
1. Ngôi sao vụt tắt trước bình minh
Tháng 5 năm 1968, trong đợt tấn công thứ hai vào Sài Gòn, Lê Anh Xuân cùng đơn vị bám trụ tại vùng ven Bình Chánh. Trong một trận càn quét khốc liệt của địch, ông đã hy sinh khi tuổi đời mới 28 — cái tuổi rực rỡ nhất của sự sáng tạo và cống hiến. Ông ngã xuống ngay tại cửa ngõ thành phố mà ông hằng mong ước được vào để giải phóng, mang theo những bản thảo còn dở dang.
Sự ra đi của Lê Anh Xuân là một tổn thất lớn cho nền văn học cách mạng. Nhưng như một định mệnh, cái chết của ông đã minh chứng cho đúng những gì ông đã viết: Người chiến sĩ có thể ngã xuống, nhưng "dáng đứng" của họ sẽ còn mãi với non sông. Năm 2001, ông vinh dự được Nhà nước truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân.
2. Lời nhắn nhủ cho tuổi trẻ
Đối với đội ngũ giảng viên và sinh viên tại Vĩnh Long, câu chuyện của Lê Anh Xuân là bài học về sự dấn thân và trách nhiệm của người trí thức với vận mệnh đất nước. Một người cán bộ Đoàn khi chuẩn bị nội dung sinh hoạt hay một giảng viên soạn bài giảng kỹ thuật đều có thể tìm thấy ở ông một tấm gương về sự tận tụy.
Nếu Lê Anh Xuân dùng thơ ca để xây dựng "dáng đứng" dân tộc, thì sinh viên Vĩnh Long hôm nay dùng tri thức, kỹ thuật và sự sáng tạo để xây dựng "vị thế" dân tộc trong thời đại mới. Di sản của Lê Anh Xuân nhắc nhở chúng ta rằng: Dù ở thời đại nào, sự kết hợp giữa tài năng và lý tưởng sống cao đẹp luôn là chìa khóa để tạo nên những giá trị bất tử. Khi đứng trước những công trình kiến trúc hiện đại hay trong những giờ thực hành kỹ thuật, hãy nhớ về người thi sĩ - chiến sĩ đã ngã xuống để chúng ta có một "dáng đứng" kiêu hãnh như hôm nay.



