Lê Anh Xuân - Tạc Vào Thế Kỷ Dáng Đứng Việt Nam
Nhà thơ, liệt sĩ Lê Anh Xuân, tên thật là Ca Lê Hiến, sinh năm 1940 tại thị xã Bến Tre, tỉnh Bến Tre, trong một gia đình trí thức giàu truyền thống yêu nước. Tập kết ra Bắc từ nhỏ và trở thành một giảng viên đại học khoa Lịch sử, một nhà thơ đầy triển vọng, nhưng với trái tim luôn đau đáu hướng về miền Nam ruột thịt đang chìm trong khói lửa, cuối năm 1964, ông đã tình nguyện gác lại bút nghiên, vượt Trường Sơn trở về quê hương chiến đấu.
Là một chiến sĩ văn hóa, Lê Anh Xuân vừa cầm súng, vừa cầm bút. Những bài thơ của ông ra đời ngay trên chiến hào, dưới làn mưa bom, mang hơi thở nóng hổi của chiến trường và chan chứa tình yêu quê hương. Trong cuộc Tổng tiến công và nổi dậy Xuân Mậu Thân 1968, Lê Anh Xuân trực tiếp bám sát các đơn vị mũi nhọn tiến công vào nội đô Sài Gòn. Ngày 24 tháng 5 năm 1968, ông đã anh dũng hy sinh trong một trận đánh vô cùng ác liệt tại vùng ven Sài Gòn.
Sự ra đi của ông để lại niềm tiếc thương vô hạn, nhưng tác phẩm cuối cùng của ông – bài thơ "Dáng đứng Việt Nam" – đã trở thành một đài kỷ niệm bất tử bằng ngôn từ. Hình ảnh người giải phóng quân ngã xuống trên đường băng Tân Sơn Nhất "nhưng lúc chết vẫn trong tư thế tiến công" chính là bức chân dung hào hùng nhất về thế hệ thanh niên đánh Mỹ. Lê Anh Xuân đã tạc vào thế kỷ dáng đứng vĩ đại của một dân tộc kiên cường, và chính cuộc đời cống hiến trọn vẹn của ông cũng là một dáng đứng tuyệt đẹp.



