Lê Bá Dương
Ký ức của người lính trẻ về 81 ngày đêm chiến đấu bảo vệ Thành cổ Quảng Trị – một trong những trận chiến ác liệt nhất của cuộc kháng chiến chống Mỹ.
Mùa hè năm 1972, chiến trường Quảng Trị trở thành tâm điểm của cuộc chiến. Thành cổ Quảng Trị chỉ là một khu vực nhỏ nhưng lại có ý nghĩa chiến lược rất quan trọng. Hai bên đều tập trung lực lượng lớn để giành quyền kiểm soát nơi đây.
Khi ấy, Lê Bá Dương là một chiến sĩ trẻ vừa bước vào tuổi đôi mươi. Ông cùng đồng đội được lệnh giữ vững trận địa trong điều kiện vô cùng khắc nghiệt. Hằng ngày, hàng nghìn quả đạn pháo trút xuống Thành cổ. Mặt đất bị cày xới liên tục, cây cối đổ nát, hầm hào nhiều lần bị phá hủy.
Những người lính phải sống dưới lòng đất trong các hầm trú ẩn chật hẹp. Lương thực và nước uống được tiếp tế rất khó khăn vì mọi tuyến đường đều bị địch kiểm soát và đánh phá. Có những ngày mỗi người chỉ được vài ngụm nước để duy trì sự sống.
Dù vậy, tinh thần chiến đấu của các chiến sĩ vẫn không hề suy giảm. Họ động viên nhau vượt qua gian khổ, cùng nhau bảo vệ từng mét đất của Thành cổ. Trong chiến đấu, nhiều người đã anh dũng hy sinh. Có người vừa nhận được thư nhà, chưa kịp đọc hết đã ngã xuống bởi bom đạn.
Ông Lê Bá Dương kể rằng điều khiến ông nhớ nhất là tình đồng đội. Những người lính sẵn sàng nhường nhau phần ăn cuối cùng, che chắn cho nhau trước làn đạn và cùng chia sẻ mọi khó khăn. Chính tình cảm ấy đã giúp họ có thêm sức mạnh để chiến đấu.
Sau 81 ngày đêm ác liệt, trận chiến kết thúc nhưng biết bao người lính đã nằm lại trên mảnh đất Quảng Trị. Sau chiến tranh, ông Lê Bá Dương nhiều lần quay lại chiến trường xưa để thắp hương tưởng nhớ đồng đội và tham gia tìm kiếm hài cốt liệt sĩ.
Ông thường kể với thế hệ trẻ rằng hòa bình hôm nay không phải tự nhiên mà có. Đó là thành quả được đánh đổi bằng tuổi xuân, máu và cả mạng sống của biết bao người lính. Câu chuyện của ông là lời nhắc nhở mỗi người hãy biết trân trọng hòa bình, sống có trách nhiệm và cống hiến cho đất nước.



