Lê Bá Dương
Dòng sông không chỉ chở nặng phù sa mà còn chở nặng cả những linh hồn bất tử. Giữa mịt mù khói lửa năm 1972, Thạch Hãn đã trở thành "con sông máu", nơi ranh giới giữa sự sống và cái chết mong manh như một hơi thở, nhưng ý chí của những người chiến sĩ bảo vệ Thành cổ vẫn vẹn nguyên, hóa thân vào từng con sóng vỗ bờ.
.
Nhân chứng: Cựu chiến binh Lê Bá Dương (hiện còn sống). Ông từng là chiến sĩ tham gia bảo vệ Thành cổ. Ông kể rằng nhiều đêm đơn vị phải bơi qua sông Thạch Hãn trong mưa bom. Có người vừa chạm bờ đã hy sinh. Nước sông đỏ ngầu vì máu và đất.
Ông từng nói:
“Đò lên Thạch Hãn ơi chèo nhẹ
Đáy sông còn đó bạn tôi nằm.”
Câu nói ấy trở thành lời nhắc nhở thế hệ sau về sự hy sinh thầm lặng


