Bài viết

LÊ BÁ DƯƠNG - CỰU CHIẾN BINH MÙA HÈ ĐỎ LỬA 1972

Dưới cái nắng cháy da cháy thịt của gió Lào và cát trắng Quảng Trị, cơn khát là kẻ thù đáng sợ không kém gì bom đạn. Chúng tôi hành quân nhiều ngày liền, bình tông nước bên sườn ai nấy đều cạn khô. Đôi môi nứt nẻ, cổ họng cháy rát, có người đã ngất lịm đi vì kiệt sức. Lúc ấy, bình tông nước của anh tiểu đội trưởng còn lại một chút nước cuối cùng, chỉ khoảng chừng một hớp nhỏ.

Vĩnh Long03/07/2026Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Phú Quới (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Phú Quới)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Dưới cái nắng cháy da cháy thịt của gió Lào và cát trắng Quảng Trị, cơn khát là kẻ thù đáng sợ không kém gì bom đạn. Chúng tôi hành quân nhiều ngày liền, bình tông nước bên sườn ai nấy đều cạn khô. Đôi môi nứt nẻ, cổ họng cháy rát, có người đã ngất lịm đi vì kiệt sức. Lúc ấy, bình tông nước của anh tiểu đội trưởng còn lại một chút nước cuối cùng, chỉ khoảng chừng một hớp nhỏ.

Anh không uống, dù khuôn mặt anh tái nhợt vì khát. Anh đưa bình cho tôi: "Em uống đi cho lại sức". Tôi cầm bình, định uống nhưng nhìn sang người đồng đội đang bị thương nặng bên cạnh, tôi lại trao cho anh ấy. Cứ thế, bình tông nước được chuyền tay qua cả tiểu đội nhưng dường như chẳng vơi đi chút nào. Ai cũng nhường nhau, ai cũng muốn người bên cạnh được sống. Cuối cùng, chúng tôi cùng nhau chia sẻ từng giọt nước nhỏ nhoi ấy.

Giọt nước ấy thấm vào môi, nhưng cái lạnh mát của nó thấm sâu vào tâm hồn. Nó cho chúng tôi thấy rằng, trong hoàn cảnh khốn cùng nhất, tình người vẫn tỏa sáng. Sự nhường nhịn, chia sẻ ấy đã tạo nên một sức mạnh vô hình giúp chúng tôi vượt qua mùa hè đỏ lửa ấy. Bài học về sự đoàn kết và hy sinh lợi ích cá nhân vì tập thể từ bình tông nước nghĩa tình vẫn còn nguyên giá trị cho đến tận ngày nay trong bất kỳ môi trường làm việc nào.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn